“天步初阶”这段文字出自哪里?

上一句:稽牧克辅

“天步初阶”出自南北朝诗人王融的诗句: 《赠族叔卫军俭诗》

下一句:哲人翼主

"天步初阶" 诗句出自南北朝诗人王融《赠族叔卫军俭诗》

台曜澄华铉岳裁峻
经天为象丽地作镇
龙潜九泉凤栖百仞
济弇高腾乘箕远振
极睇金策具览瑶图
宏踪漭邈邃理睢盱
圣机其轸睿想同谟
玄契寤语幽契占符
轩迹方融稽牧克辅
天步初阶哲人翼主
望古连规追循叠矩
刘挚等契凌何迈禹
桂萌已馥玉生而温
曰自志学即此宾门
身无择行口不弃言
俦襟河隧合量衢樽
渐美中和资心百姓
柔裕为容齐庄以敬
仁则物安义惟已正
冲泉如泉镜净如镜
不器其德有斐斯文
质超瑚琏才逸卿云
摇笔泉泻动咏英纷
沨乎不极卓兮靡群
君道知人臣玉胜务
纳揆飞声登庸缉誉
名扬沉隐贲发幽素
九流载清八政允树
帝曰钦哉朕嘉乃良
滔滔江蠡实纪炎方
建兹赤社俾侯南昌
受策以出出入勤王
施之为政实尹上京
期月而可三年有成
人莫爱力物不瘦情
隽张愧称王赵惭名
息憩渠馆式静泽宫
我求骏德昭此困蒙
仪形■里木铎淹中
容上复礼稷下还风
帝略时康皇涂攸乂
乃命南昌式补衮阙
念损辞功鸣谦让伐
岂敢固之王言再发
于时春暮日焕云清
前纪文物后发声明
逶迤冕服有锵璁珩
公其戾止威德惟馨
德馨伊何如兰之宣
贞筠柚箭润璧怀山
有荣有茂不瘁不骞
介兹景福君子万年
繇资律纪望以韬传
宋翟空墨周老徒玄
一致或禀百行无员
永言古烈公实兼旃
六乐毕该五礼备贯
七训是敷三英有粲
文整国容武决庙算
唯旦唯公唯公唯旦

zèng zú shū wèi jūn jiǎn shī
tái yào chéng huá,
xuàn yuè cái jùn。
jīng tiān wèi xiàng,
lì dì zuò zhèn。
lóng qián jǐu quán,
fèng qī bǎi rèn。
jì yǎn gāo téng,
chéng jī yuǎn zhèn。
jí dì jīn cè,
jù lǎn yáo tú。
hóng zōng mǎng miǎo,
sùi lǐ sūi xū。
shèng jī qí zhěn,
rùi xiǎng tóng mó。
xuán qì wù yǔ,
yōu qì zhān fú。
xuān jī fāng róng,
jī mù kè fǔ。
tiān bù chū jiē,
zhé rén yì zhǔ。
wàng gǔ lián gūi,
zhūi xún dié jǔ。
líu zhì děng qì,
líng hé mài yǔ。
gùi méng yǐ fù,
yù shēng ér wēn。
yuē zì zhì xué,
jí cǐ bīn mén。
shēn wú zé xíng,
kǒu bù qì yán。
chóu jīn hé sùi,
hé liàng qú zūn。
jiàn měi zhōng hé,
zī xīn bǎi xìng。
róu yù wèi róng,
qí zhuāng yǐ jìng。
rén zé wù ān,
yì wéi yǐ zhèng。
chōng quán rú quán,
jìng jìng rú jìng。
bù qì qí dé,
yǒu fěi sī wén。
zhí chāo hú lián,
cái yì qīng yún。
yáo bǐ quán xiè,
dòng yǒng yīng fēn。
féng hū bù jí,
zhuō xī mǐ qún。
jūn dào zhī rén,
chén yù shèng wù。
nà kúi fēi shēng,
dēng yōng qì yù。
míng yáng chén yǐn,
bì fā yōu sù。
jǐu líu zài qīng,
bā zhèng yǔn shù。
dì yuē qīn zāi,
zhèn jiā nǎi liáng。
tāo tāo jiāng lǐ,
shí jì yán fāng。
jiàn zī chì shè,
bǐ hóu nán chāng。
shòu cè yǐ chū,
chū rù qín wáng。
shī zhī wèi zhèng,
shí yǐn shàng jīng。
qī yuè ér kě,
sān nián yǒu chéng。
rén mò ài lì,
wù bù shòu qíng。
jùn zhāng kùi chēng,
wáng zhào cán míng。
xī qì qú guǎn,
shì jìng zé gōng。
wǒ qíu jùn dé,
zhāo cǐ kùn méng。
yí xíng ■ lǐ,
mù duó yān zhōng。
róng shàng fù lǐ,
jì xià huán fēng。
dì lvè shí kāng,
huáng tú yōu yì。
nǎi mìng nán chāng,
shì bǔ gǔn què。
niàn sǔn cí gōng,
míng qiān ràng fá。
qǐ gǎn gù zhī,
wáng yán zài fā。
yú shí chūn mù,
rì huàn yún qīng。
qián jì wén wù,
hòu fā shēng míng。
wēi yǐ miǎn fú,
yǒu qiāng cōng héng。
gōng qí lì zhǐ,
wēi dé wéi xīn。
dé xīn yī hé,
rú lán zhī xuān。
zhēn yún yòu jiàn,
rùn bì huái shān。
yǒu róng yǒu mào,
bù cùi bù qiān。
jiè zī jǐng fú,
jūn zǐ wàn nián。
yáo zī lv̀ jì,
wàng yǐ tāo chuán。
sòng dí kōng mò,
zhōu lǎo tú xuán。
yī zhì huò bǐng,
bǎi xíng wú yuán。
yǒng yán gǔ liè,
gōng shí jiān zhān。
lìu lè bì gāi,
wǔ lǐ bèi guàn。
qī xùn shì fū,
sān yīng yǒu càn。
wén zhěng guó róng,
wǔ jué miào suàn。
wéi dàn wéi gōng,
wéi gōng wéi dàn。

王融

(467—493)南朝齐琅邪临沂人,字元长。王僧达孙。博涉有文才。举秀才,累迁太子舍人。竟陵王萧子良特相友好,为“西邸八友”之一。欲兴家业,上书武帝求自试,迁秘书丞。帝幸芳林园,禊宴朝臣,使融为《曲水诗序》,文藻富丽,当世称之。后子良复奉融为宁朔将军、军主。及武帝病笃,融欲矫诏立子良,事败,郁林王即位,收狱赐死。融文辞捷速,为永明体代表作家。今存《王宁朔集》辑本。

Processed in 0.381453 Second , 221 querys.