tóng jiāng fèng ā wáng hùi shā èr nèi hàn hú lú shān zōu yǐng quán èr bǐ bù hú qǐ quán gěi jiàn sù bì yún sì
yī sù zhāo tí jìng,
qín zūn cǐ rì tóng。
qīng shān zài wū shàng,
míng yuè kě tíng zhōng。
hù yǒu líu quán guò,
chí tíng qū jiàn tōng。
gāo rén féng bù ǒu,
qīng shǎng yì wú qióng。
(1521—1599)镇江府金坛人,字明远。嘉靖二十六年进士。授行人。历刑部员外郎,著《读律私笺》,甚精核。万历初,张居正知其能,任为浙江佥事,擢尚宝卿。以请勿罪反对居正夺情视事之言官,忤居正,出为南京鸿胪卿,旋罢。后再起至右都御史。有《方麓居士集》。