“分镜圆时”这段文字出自哪里?

上一句:犹听戏鼓

“分镜圆时”出自宋代诗人吴潜的诗句: 《永遇乐(三和)》

下一句:断钗合处

yǒng yù lè ( sān hé )
zhù gào tiān gōng,
fàng dēng shí jié,
qiě shōu jīn yǔ。
wàn hù qiān mén,
lìu jiē sān nào,
zhàn shǔi jīng yún mǔ。
xiāng chē bǎo mǎ,
zhū lián cùi mù,
bù pà jìn gèng qiāo wǔ。
ní cháng qū,
liáng húi hǎo mèng,
wù yóu zǐ gōng zhū fǔ。
shěn sī jìu rì jīng huá,
fēng jǐng dòu xiǎo,
yóu tīng xì gǔ。
fēn jìng yuán shí,
duàn chāi hé chù,
qiàn xiào gē yǔ wǔ。
rú jīn xián yuàn,
fēng cán é tùn,
xiāo yè guǒ biān zì yǔ。
yú rén rì shā,
méi huā zhǐ zhàng,
quán jiāng shùi bǔ。

吴潜

吴潜(1195—1262) 字毅夫,号履斋,宣州宁国(今属安徽)人。宁宗嘉定十年(1217)举进士第一,授承事郎,迁江东安抚留守。理宗淳祐十一年(1251)为参知政事,拜右丞相兼枢密使,封崇国公。次年罢相,开庆元年(1259)元兵南侵攻鄂州,被任为左丞相,封庆国公,后改许国公。被贾似道等人排挤,罢相,谪建昌军,徙潮州、循州。与姜夔、吴文英等交往,但词风却更近于辛弃疾。其词多抒发济时忧国的抱负与报国无门的悲愤。格调沉郁,感慨特深。著有《履斋遗集》,词集有《履斋诗余》。

Processed in 0.086033 Second , 221 querys.