"我心终不悔" 诗句出自清代诗人王敬铭《哭陆静山公子》
昔我来吴门,憙识陆公子。
公子不羁才,饮公被纨绮。
长剑倚耿耿,胡绳索纚纚。
弱冠爱文章,奇书称宛委。
俯仰隘八荒,海内望丰采。
伫看列上台,雍容辅当扆。
鼎门庆有馀,周道平如砥。
忽传消息来,竟以蹈海死。
乍闻犹恍惚,沈沈乃真矣。
遗蜕逝茫茫,凄凉馀行李。
上有白头亲,梦中舞莱彩。
君性旷且聪,陶然乐素履。
纵有难言隐,未必无生理。
胡不遁空山,胡不归故里。
岂其厄龙蛇,无端折蘅芷。
国运丁阳九,天下滔滔是。
荆天兼棘地,堕入樊笼里。
众醉我独醒,人事久糠秕。
敢效屈灵均,一洗顽懦耻。
毁誉听之人,我心终不悔。
君也本通儒,一朝成烈士。
此时震寰区,异日垂惇史。
霭霭岭头云,潺潺江上水。
至今池馆夜,仿佛逢山鬼。
临风酬一杯,四野秋声起。
落日望崦嵫,吾将诉真宰。
《哭陆静山公子》 拼音标注
kū lù jìng shān gōng zǐ
xī wǒ lái wú mén,
xǐ shì lù gōng zǐ。
gōng zǐ bù jī cái,
yǐn gōng bèi wán qǐ。
cháng jiàn yǐ gěng gěng,
hú shéng suǒ xǐ xǐ。
ruò guān ài wén zhāng,
qí shū chēng wǎn wěi。
fǔ yǎng ài bā huāng,
hǎi nèi wàng fēng cǎi。
zhù kàn liè shàng tái,
yōng róng fǔ dāng yǐ。
dǐng mén qìng yǒu yú,
zhōu dào píng rú dǐ。
hū chuán xiāo xī lái,
jìng yǐ dǎo hǎi sǐ。
zhà wén yóu huǎng hū,
shěn shěn nǎi zhēn yǐ。
yí shùi shì máng máng,
qī liáng yú xíng lǐ。
shàng yǒu bái tóu qīn,
mèng zhōng wǔ lái cǎi。
jūn xìng kuàng qiě cōng,
táo rán lè sù lv̌。
zòng yǒu nán yán yǐn,
wèi bì wú shēng lǐ。
hú bù dùn kōng shān,
hú bù gūi gù lǐ。
qǐ qí è lóng shé,
wú duān zhé héng zhǐ。
guó yùn dīng yáng jǐu,
tiān xià tāo tāo shì。
jīng tiān jiān jí dì,
duò rù fán lóng lǐ。
zhòng zùi wǒ dú xǐng,
rén shì jǐu kāng bǐ。
gǎn xiào qū líng jūn,
yī xǐ wán nuò chǐ。
hǔi yù tīng zhī rén,
wǒ xīn zhōng bù hǔi。
jūn yě běn tōng rú,
yī zhāo chéng liè shì。
cǐ shí zhèn huán qū,
yì rì chúi dūn shǐ。
ǎi ǎi líng tóu yún,
chán chán jiāng shàng shǔi。
zhì jīn chí guǎn yè,
fǎng fó féng shān gǔi。
lín fēng chóu yī bēi,
sì yě qīu shēng qǐ。
luò rì wàng yān zī,
wú jiāng sù zhēn zǎi。