“造化及琐屑”这段文字出自哪里?

上一句:碓屋结构牢

“造化及琐屑”出自清代诗人汪楫的诗句: 《西山纪游六百字呈同游施愚山少参高阮怀同学》

下一句:忽忆穷檐人

"造化及琐屑" 诗句出自清代诗人汪楫《西山纪游六百字呈同游施愚山少参高阮怀同学》

西山蟠西江厥惟神仙宅
窈冥三百里往往困游屐
使君发高兴逝将饱经历
披悃告大吏休沐许三夕
仓皇裹糗糒折柬到逋客
维时丁未秋正近重阳节
天气忽暄暖披裘杂絺绤
同调得三人无虑喧与寂
侧闻兵燹余梵刹尚逾百
前期杳难穷惜阴慎所适
香城山最险翠岩名尤赫
两地骋夙怀循涂更探索
稍行犹康庄渐远得局蹐
游丝常罥面瘦藤能迸石
绝巘恣盘纡缅怀巨灵擘
逢树竞折枝危径实轻策
路回失乡导草偃寻人迹
瞬息苦少暇大水遽塴湱
波涛满空山平慎生恍惚
碓屋结构牢造化及琐屑
忽忆穷檐人赁舂形役役
辛苦谋一饱觏此得无戚
茅茨时复近牵确转逾窄
日落山花殷犹余数峰赤
逶迤入灵境殿阁晃金碧
衲子被长发原委能具说
伊昔典午间云公此卓锡
寇至惊蒸黎焚香化雉堞
至今山中人大半是所活
又云前山隅旧是猛虎穴
道士张逍遥以杖逐此物
其人已羽化其庐尚突兀
晨起寻遗踪排云踏山脊
巨崖落寒风飒飒荡精魄
石笋垂丹梯古洞立积铁
冬气周四时灵曜不得烈
拂壁瞻画像低徊难遽别
暮经洪崖井巉岩正飞雪
只疑奔湍间仙驭同出没
溯流寻高源嵯岈生荡激
一石尤倔强临水自挺拔
虚声遍岩谷此辈耻同列
阐幽赖使君锡名补其阙
恨无磨崖力排空立高碣
钟鸣翠岩寺倚杖尽蹩

xī shān jì yóu lìu bǎi zì chéng tóng yóu shī yú shān shǎo cān gāo ruǎn huái tóng xué
xī shān pán xī jiāng,
jué wéi shén xiān zhái。
yǎo míng sān bǎi lǐ,
wǎng wǎng kùn yóu jī。
shǐ jūn fā gāo xīng,
shì jiāng bǎo jīng lì。
pī kǔn gào dà lì,
xīu mù xǔ sān xī。
cāng huáng guǒ qǐu bèi,
zhé jiǎn dào bū kè。
wéi shí dīng wèi qīu,
zhèng jìn zhòng yáng jié。
tiān qì hū xuān nuǎn,
pī qíu zá chī xì。
tóng diào dé sān rén,
wú lv̀ xuān yǔ jì。
cè wén bīng xiǎn yú,
fàn chà shàng yú bǎi。
qián qī yǎo nán qióng,
xī yīn shèn suǒ shì。
xiāng chéng shān zùi xiǎn,
cùi yán míng yóu hè。
liǎng dì chěng sù huái,
xún tú gèng tàn suǒ。
shāo xíng yóu kāng zhuāng,
jiàn yuǎn dé jú jí。
yóu sī cháng juàn miàn,
shòu téng néng bèng shí。
jué yǎn zì pán yū,
miǎn huái jù líng bò。
féng shù jìng zhé zhī,
wēi jìng shí qīng cè。
lù húi shī xiāng dǎo,
cǎo yǎn xún rén jī。
shùn xī kǔ shǎo xiá,
dà shǔi jù bèng huò。
bō tāo mǎn kōng shān,
píng shèn shēng huǎng hū。
dùi wū jié gōu láo,
zào huà jí suǒ xiè。
hū yì qióng yán rén,
rèn chōng xíng yì yì。
xīn kǔ móu yī bǎo,
gòu cǐ dé wú qī。
máo cí shí fù jìn,
qiān què zhuǎn yú zhǎi。
rì luò shān huā yīn,
yóu yú shù fēng chì。
wēi yǐ rù líng jìng,
diàn gé huǎng jīn bì。
nà zǐ bèi cháng fā,
yuán wěi néng jù shuō。
yī xī diǎn wǔ jiān,
yún gōng cǐ zhuō xí。
kòu zhì liáng zhēng lí,
fén xiāng huà zhì dié。
zhì jīn shān zhōng rén,
dà bàn shì suǒ huó。
yòu yún qián shān yú,
jìu shì měng hǔ xué。
dào shì zhāng xiāo yáo,
yǐ zhàng zhú cǐ wù。
qí rén yǐ yǔ huà,
qí lú shàng tū wù。
chén qǐ xún yí zōng,
pái yún tà shān jí。
jù yá luò hán fēng,
sà sà dàng jīng pò。
shí sǔn chúi dān tī,
gǔ dòng lì jī tiě。
dōng qì zhōu sì shí,
líng yào bù dé liè。
fú bì zhān huà xiàng,
dī huái nán jù bié。
mù jīng hóng yá jǐng,
chán yán zhèng fēi xuě。
zhǐ yí bēn tuān jiān,
xiān yù tóng chū méi。
sù líu xún gāo yuán,
cuó yá shēng dàng jī。
yī shí yóu jué qiáng,
lín shǔi zì tǐng bá。
xū shēng biàn yán gǔ,
cǐ bèi chǐ tóng liè。
chǎn yōu lài shǐ jūn,
xí míng bǔ qí què。
hèn wú mó yá lì,
pái kōng lì gāo jié。
zhōng míng cùi yán sì,
yǐ zhàng jǐn bié

汪楫

(1626—1689)江南休宁人,居扬州,字舟次,号悔斋。康熙十八年举博学鸿儒,授检讨。曾充册封琉球正使。旋为河南府知府,官至福建布政使。早负诗名,与汪懋麟并称“二汪”。有《悔斋集》。

Processed in 0.088046 Second , 217 querys.