“期君少起赋云梦”这段文字出自哪里?

上一句:恍然坐我胜金岩

“期君少起赋云梦”出自南北朝诗人王寂的诗句: 《题刘器之秀野亭》

下一句:听卜区区陋毕諴

tí líu qì zhī xìu yě tíng
líu láng shì yè líng xú yán,
fēng gǔ yù lì gāo chán chán。
píng shēng zhì zhì zài qīu hè,
shì hǎo yǔ shì shū suān xián。
móu shēn yì zú tián bǎi mǔ,
huó jì zhī yǒu shū qiān hán。
duǎn yī jué shèng dù líng lǎo,
qióng dōng xìng mìng yī cháng chán。
nán chéng jiā chù yǒu bié yè,
shǒu zhǒng qǐ jú zhí sōng shān。
shí nián xiǎo zhú zhí dǎo zhè,
jiā mù yì guǒ yīn xiāng chān。
lù pēi zì yǒu chì jiǎo bì,
ān yòng pěng wǎn róu xiān xiān。
qīng tán dào shèng hùi xīn chù,
mù sòng fēi hóng wéi ā xián。
fú xiān bǎng míng yǐ xìu yě,
lǎo zǐ gān cǐ duān bù fán。
kāi xuān rú dùi lóng mián huà,
huǎng rán zuò wǒ shèng jīn yán。
qī jūn shǎo qǐ fù yún mèng,
tīng bǔ qū qū lòu bì xián。
qū jiāng dēng yuè zú xíng lè,
gūi lù cǎo sè mí chūn shān。
què chóu sān jìng huā láng jí,
yàn mì jìu zhǔ shēng ní nán。
gōng chéng shì le dāng yǒng tùi,
běi shān wù qiǎn yí cháng jiān。
wǒ jīn chū shì yǐ dà mìu,
huà bǐng liáo wèi chī ér chán。
mào lín fēng cǎo mí lù xìng,
luò nǎo bù shòu huáng jīn xián。
huán jiā wèi yǒu zhì zhūi dì,
dàn miǎn yì yǐ míng zhū chán。
tóu lú guò cǐ kě zhī yǐ,
sùi yuè piāo hū zhūi fēng fān。
tā nián dìng yuē bǔ lín shè,
wū máo wèi wǒ xiān zhū shān。
wú yán yào jiàn bù kě shí,
jiāng shǔi zài cǐ shén qí jiān。

王寂

王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。

Processed in 0.131874 Second , 221 querys.