“邀郎归洞房”这段文字出自哪里?

上一句:问郎来何晚

“邀郎归洞房”出自宋代诗人王淮的诗句: 《刘阮天台谣》

下一句:先呼小玉排金门

"邀郎归洞房" 诗句出自宋代诗人王淮《刘阮天台谣》

天台山乃在钱塘之南瓯越之间
上有撑云挂日千丈高峰挺岌?,下有奔雷喷雪万仞深壑流潺湲。
银河倒泻石梁滑自非仙风道骨谁能攀
紫芝吹香绿烟暖碧桃影锁青霞闲
是为上清玉平洞天府楼阁十二神仙寰
中有绰约两姝子玉为肌肤花为颜
壶里乾坤贮甲子鼎中龙虎烧灵丹
彼美刘阮郎采药于此携倾筐
幽寻远去不知极遂使归路迷羊肠
载饥载渴日云暮欲进不进徒徬徨
且攀桃实当饥粮且掬涧泉为渴浆
一瓢何处忽流出知有人家居上方
再涉一水盘一冈可人正见双姝行
双姝笑相迎喜气回春阳
问郎来何晚邀郎归洞房
先呼小玉排金门推锁窗水晶钩挂珊瑚帐,云母屏开玳瑁床。
与郎夙世有缘契愿郎结作双鸳鸯
四邻仙客来相贺手持七宝玻璃觞
酌郎酒劝郎尝愿郎慎勿思故乡
烧凤烛坰龙香五云绚烂流祥光
青鸾歌白鹤舞金童吹箫玉女鼓
胡麻饭山羊脯劝郎饱飡心勿苦
尤云殢雨昏复晨天家日月四时春
翠禽何事苦饶隔窗舌唤醒思归人
郎思归心何切切只为尘根难断绝
留郎不住送郎行袖罗掩面难为情
携手行行出洞天归寻旧迹都茫然
但见崩城败郭惨淡照斜日荒林故陇萧瑟凝寒烟
甫欲询子孙子孙已是七叶传
甫欲询故人故人枯骨消黄泉
只道山中才半载岂知世上成千年
进无所依退无据却忆仙家游乐处
抚心惆怅欲往从奈此万壑千峰隔云树
仙姝有约不负人到头毕竟还相遇
何人貌此仙家踪缟素淅淅回灵风
黄绢索我写新句惜无健笔为形容
举头遥望天台路赤城霞气横天东
神仙之说未必无但恨凡胎俗骨难轻逢

líu ruǎn tiān tái yáo
tiān tái shān,
nǎi zài qián táng zhī nán,
ōu yuè zhī jiān。
shàng yǒu chēng yún guà rì qiān zhàng gāo fēng tǐng jí ?,
xià yǒu bēn léi pēn xuě wàn rèn shēn hè líu chán yuán。
yín hé dǎo xiè shí liáng huá,
zì fēi xiān fēng dào gǔ shúi néng pān。
zǐ zhī chūi xiāng lv̀ yān nuǎn,
bì táo yǐng suǒ qīng xiá xián。
shì wèi shàng qīng yù píng dòng tiān fǔ,
lóu gé shí èr shén xiān huán。
zhōng yǒu chuò yuē liǎng shū zǐ,
yù wèi jī fū huā wèi yán。
hú lǐ gān kūn zhǔ jiǎ zǐ,
dǐng zhōng lóng hǔ shāo líng dān。
bǐ měi líu ruǎn láng,
cǎi yào yú cǐ xié qīng kuāng。
yōu xún yuǎn qù bù zhī jí,
sùi shǐ gūi lù mí yáng cháng。
zài jī zài kě rì yún mù,
yù jìn bù jìn tú páng huáng。
qiě pān táo shí dāng jī liáng,
qiě jú jiàn quán wèi kě jiāng。
yī piáo hé chù hū líu chū,
zhī yǒu rén jiā jū shàng fāng。
zài shè yī shǔi pán yī gāng,
kě rén zhèng jiàn shuāng shū xíng。
shuāng shū xiào xiāng yíng,
xǐ qì húi chūn yáng。
wèn láng lái hé wǎn,
yāo láng gūi dòng fáng。
xiān hū xiǎo yù pái jīn mén,
tūi suǒ chuāng,
shǔi jīng gōu guà shān hú zhàng,
yún mǔ píng kāi dài mào chuáng。
yǔ láng sù shì yǒu yuán qì,
yuàn láng jié zuò shuāng yuān yāng。
sì lín xiān kè lái xiāng hè,
shǒu chí qī bǎo bō lí shāng。
zhuó láng jǐu,
quàn láng cháng,
yuàn láng shèn wù sī gù xiāng。
shāo fèng zhú,
jiōng lóng xiāng,
wǔ yún xuàn làn líu xiáng guāng。
qīng luán gē,
bái hè wǔ,
jīn tóng chūi xiāo yù nv̌ gǔ。
hú má fàn,
shān yáng fǔ,
quàn láng bǎo cān xīn wù kǔ。
yóu yún tì yǔ hūn fù chén,
tiān jiā rì yuè sì shí chūn。
cùi qín hé shì kǔ ráo gé,
chuāng shé huàn xǐng sī gūi rén。
láng sī gūi xīn hé qiē qiē,
zhǐ wèi chén gēn nán duàn jué。
líu láng bù zhù sòng láng xíng,
xìu luō yǎn miàn nán wèi qíng。
xié shǒu xíng xíng chū dòng tiān,
gūi xún jìu jī dū máng rán。
dàn jiàn bēng chéng bài guō cǎn dàn zhào xié rì,
huāng lín gù lǒng xiāo sè níng hán yān。
fǔ yù xún zǐ sūn,
zǐ sūn yǐ shì qī yè chuán。
fǔ yù xún gù rén,
gù rén kū gǔ xiāo huáng quán。
zhǐ dào shān zhōng cái bàn zài,
qǐ zhī shì shàng chéng qiān nián。
jìn wú suǒ yī tùi wú jù,
què yì xiān jiā yóu lè chù。
fǔ xīn chóu chàng yù wǎng cóng,
nài cǐ wàn hè qiān fēng gé yún shù。
xiān shū yǒu yuē bù fù rén,
dào tóu bì jìng huán xiāng yù。
hé rén mào cǐ xiān jiā zōng,
gǎo sù xī xī húi líng fēng。
huáng juàn suǒ wǒ xiě xīn jù,
xī wú jiàn bǐ wèi xíng róng。
jǔ tóu yáo wàng tiān tái lù,
chì chéng xiá qì héng tiān dōng。
shén xiān zhī shuō wèi bì wú,
dàn hèn fán tāi sú gǔ nán qīng féng 。

王淮

  王准(1126年—1189年),字季海,金华城区人。南宋名相。绍兴十五年(1145年)考中进士,授临海尉。历任监察御史、右正言、秘书少监兼恭王府直讲、太常少卿、中书舍人。官至左丞相,封鲁国公。淳熙十六年(1189年)卒,赠少师,谥文定。

Processed in 0.079895 Second , 207 querys.