"祇因至实隐形山" 诗句出自明代诗人王弘诲《證道歌叩王炼师》
我闻自昔天仙吕葛马,八八年过学道者。
仆也行年正及时,参询敢在群真下。
五陵八百有襟期,悠悠何者是吾师。
凭君示我刀圭秘,玄关一窍寻端倪。
端倪本自混元气,厥初妙有分万汇。
祇因至实隐形山,宇宙茫茫鲜知味。
自分玄白走天涯,不知此道落谁家。
只履南来琼岛外,遥望天池寻紫霞。
紫霞丹阙蕊珠宫,真人浮游守规中。
婴儿姹女参商隔,知音邂逅扳追从。
昔遇明师传口诀,祇教凝神入气穴。
不知炼已待何时,性命双修全真一。
真一关头路匪遥,绛宫琼楼接鹊桥。
夹脊双关昆仑顶,天应星兮地应潮。
浮沉颠倒龙虎蟠,摄情归性过泥丸。
取坎填离丹鼎热,洞房牛女恣交欢。
霎时玄牝酿醍醐,恍忽相逢结黍珠。
知君夙注长生籍,帝教龙女送玄都。
玄都寻取生身源,黄芽白雪纷漫漫。
五采三花明火候,归根窍兮复命关。
归根复命安神宅,温养沐浴分时刻。
自然造化合天机,出入循环妙莫测。
鹤眠龟息自绵绵,拔宅飞升上八埏。
圆陀陀兮光烁烁,方知我命不由天。
《證道歌叩王炼师》 拼音标注
zhèng dào gē kòu wáng liàn shī
wǒ wén zì xī tiān xiān lv̌ gé mǎ,
bā bā nián guò xué dào zhě。
pū yě xíng nián zhèng jí shí,
cān xún gǎn zài qún zhēn xià。
wǔ líng bā bǎi yǒu jīn qī,
yōu yōu hé zhě shì wú shī。
píng jūn shì wǒ dāo gūi mì,
xuán guān yī qiào xún duān ní。
duān ní běn zì hùn yuán qì,
jué chū miào yǒu fēn wàn hùi。
qí yīn zhì shí yǐn xíng shān,
yǔ zhòu máng máng xiān zhī wèi。
zì fēn xuán bái zǒu tiān yá,
bù zhī cǐ dào luò shúi jiā。
zhǐ lv̌ nán lái qióng dǎo wài,
yáo wàng tiān chí xún zǐ xiá。
zǐ xiá dān què rǔi zhū gōng,
zhēn rén fú yóu shǒu gūi zhōng。
yīng ér chà nv̌ cān shāng gé,
zhī yīn xiè hòu bān zhūi cóng。
xī yù míng shī chuán kǒu jué,
qí jiào níng shén rù qì xué。
bù zhī liàn yǐ dài hé shí,
xìng mìng shuāng xīu quán zhēn yī。
zhēn yī guān tóu lù fěi yáo,
jiàng gōng qióng lóu jiē què qiáo。
jiā jí shuāng guān kūn lún dǐng,
tiān yìng xīng xī dì yìng cháo。
fú chén diān dǎo lóng hǔ pán,
shè qíng gūi xìng guò ní wán。
qǔ kǎn tián lí dān dǐng rè,
dòng fáng níu nv̌ zì jiāo huān。
shà shí xuán pìn niàng tí hú,
huǎng hū xiāng féng jié shǔ zhū。
zhī jūn sù zhù cháng shēng jí,
dì jiào lóng nv̌ sòng xuán dū。
xuán dū xún qǔ shēng shēn yuán,
huáng yá bái xuě fēn màn màn。
wǔ cǎi sān huā míng huǒ hòu,
gūi gēn qiào xī fù mìng guān。
gūi gēn fù mìng ān shén zhái,
wēn yǎng mù yù fēn shí kè。
zì rán zào huà hé tiān jī,
chū rù xún huán miào mò cè。
hè mián gūi xī zì mián mián,
bá zhái fēi shēng shàng bā yán。
yuán tuó tuó xī guāng shuò shuò,
fāng zhī wǒ mìng bù yóu tiān。