"所至奏肤功" 诗句出自明代诗人王弘诲《梁公子元忠顷遇予龙门里第以尊翁开府墓志见属予嘉其仁孝至情而庆开府公之禧后未有艾也伤往怀今赋三十一韵》
公子系梁园,其人美如玉。
白驹贲来思,芝兰猗空谷。
登堂礼多仪,筐篚灿盈目。
皇皇墓表求,欲语泪频漱。
曰维先开府,代兴应五百。
命世文武才,起家司马属。
经略赞边陲,韬钤崇石画。
所至奏肤功,勋名满疆域。
忠结九重知,宠冠诸藩牧。
节钺莅楚天,游刃解盘错。
悍宗既帖然,皇眷亦弥笃。
蹇蹇怀匪躬,尽瘁嗟弗禄。
昊天不慗遗,岩廊失鼎轴。
当宁悯忠劳,祭葬蒙恩渥。
锡赠世赏延,哀荣炫里族。
封土象祁连,玄堂定郭璞。
眷兹隧道铭,一字华衮簇。
愿言图不朽,鸿文乞宗伯。
语毕手状陈,娓娓劳更仆。
樗叟听言辞,缅怀感衷曲。
夙谊忝通家,缔姻联骨肉。
忆昔忝同朝,出语矜然诺。
都宪与学士,往来成转毂。
乡里惬舆马,邮筒繁尺牍。
只今箧笥中,襟期留翰墨。
后死嗟如何,先生归不复。
徐君剑犹悬,茂陵书谁告。
济美有世臣,公今万事足。
展转废蓼莪,抽思慰风木。
惭非有道碑,喜傍要离筑。
高冢卧麒麟,过者敛容肃。
liáng gōng zǐ yuán zhōng qǐng yù yú lóng mén lǐ dì yǐ zūn wēng kāi fǔ mù zhì jiàn shǔ yú jiā qí rén xiào zhì qíng ér qìng kāi fǔ gōng zhī xǐ hòu wèi yǒu ài yě shāng wǎng huái jīn fù sān shí yī yùn
gōng zǐ xì liáng yuán,
qí rén měi rú yù。
bái jū bì lái sī,
zhī lán yī kōng gǔ。
dēng táng lǐ duō yí,
kuāng fěi càn yíng mù。
huáng huáng mù biǎo qíu,
yù yǔ lèi pín shù。
yuē wéi xiān kāi fǔ,
dài xīng yìng wǔ bǎi。
mìng shì wén wǔ cái,
qǐ jiā sī mǎ shǔ。
jīng lvè zàn biān chúi,
tāo qián chóng shí huà。
suǒ zhì zòu fū gōng,
xūn míng mǎn jiāng yù。
zhōng jié jǐu zhòng zhī,
chǒng guān zhū fán mù。
jié yuè lì chǔ tiān,
yóu rèn jiě pán cuò。
hàn zōng jì tiē rán,
huáng juàn yì mí dǔ。
jiǎn jiǎn huái fěi gōng,
jǐn cùi jiē fú lù。
hào tiān bù chì yí,
yán láng shī dǐng zhóu。
dāng níng mǐn zhōng láo,
jì zàng méng ēn wò。
xí zèng shì shǎng yán,
āi róng xuàn lǐ zú。
fēng tǔ xiàng qí lián,
xuán táng dìng guō pú。
juàn zī sùi dào míng,
yī zì huá gǔn cù。
yuàn yán tú bù xǐu,
hóng wén qǐ zōng bó。
yǔ bì shǒu zhuàng chén,
wěi wěi láo gèng pū。
chū sǒu tīng yán cí,
miǎn huái gǎn zhōng qū。
sù yí tiǎn tōng jiā,
dì yīn lián gǔ ròu。
yì xī tiǎn tóng zhāo,
chū yǔ jīn rán nuò。
dū xiàn yǔ xué shì,
wǎng lái chéng zhuǎn gǔ。
xiāng lǐ qiè yú mǎ,
yóu tǒng fán chǐ dú。
zhǐ jīn qiè sì zhōng,
jīn qī líu hàn mò。
hòu sǐ jiē rú hé,
xiān shēng gūi bù fù。
xú jūn jiàn yóu xuán,
mào líng shū shúi gào。
jì měi yǒu shì chén,
gōng jīn wàn shì zú。
zhǎn zhuǎn fèi liǎo é,
chōu sī wèi fēng mù。
cán fēi yǒu dào bēi,
xǐ bàng yào lí zhú。
gāo zhǒng wò qí lín,
guò zhě liàn róng sù。
(1542—?)明广东琼州定安人,字少传,号忠铭。嘉靖四十四年进士。选庶吉士,官至南京礼部尚书。初释褐,值海瑞廷杖下诏狱,力调护之。张居正当国,作《火树篇》、《春雪歌》以讽。有《天池草》、《尚友堂稿》。