"长啸过古刹" 诗句出自明代诗人王弘诲《同唐仁卿登谢公墩》
《同唐仁卿登谢公墩》 拼音标注
tóng táng rén qīng dēng xiè gōng dūn
qū chē chū guǎng mò,
yán fǎng xiè gōng dūn。
wéi shí dāng zhū míng,
jì gōng dàng píng yuán。
qīng xiá fú xī zhào,
yuǎn shù dàn fāng cūn。
xí xí xūn fēng lái,
pī jīn dí xiāo fán。
juàn yán tóng xīn lv̌,
shān shǔi gōng qīng zūn。
kàng jī bì chéng shì,
gāo yǒng xiá lán sūn。
miǎn huái dōng shān chóu,
wǎng shì nán jù lùn。
shì zhě bù kě zuò,
diào gǔ kōng tái hén。
ér wǒ yǔ zhī zǐ,
lì yǐn xié bái mén。
fǔ yǎng bó jī shù,
fēng yǎ ǎi gū qiān。
nǔ lì chóng míng dé,
wù yán shǐ wú xuān。
ān zhī qiān zài míng,
bù yǔ cǐ shān cún。
cháng xiào guò gǔ chà,
yōu yì yǐ wàng yán。
《同唐仁卿登谢公墩》 作者简介
(1542—?)明广东琼州定安人,字少传,号忠铭。嘉靖四十四年进士。选庶吉士,官至南京礼部尚书。初释褐,值海瑞廷杖下诏狱,力调护之。张居正当国,作《火树篇》、《春雪歌》以讽。有《天池草》、《尚友堂稿》。