"皓首慰相期" 诗句出自明代诗人王弘诲《秋夜独坐简故乡知己》
《秋夜独坐简故乡知己》 拼音标注
qīu yè dú zuò jiǎn gù xiāng zhī jǐ
liáng fēng sù qīu yǔ,
míng yuè zhào tíng wéi。
lǎn yī qǐ zhōng yè,
sì gù hé chóu chú。
yī xī lái jīng guó,
qīng yáng fú dì chúi。
rǎn rǎn sùi shù zhōu,
yán shuāng lv̌ qī qí。
gù xiāng miǎo hé xǔ,
gè zài tiān yī yá。
lǎo qīn sùi yún mù,
yóu zǐ bié jīng shí。
nán guó wú lái hóng,
xiāo xī ān kě zhī。
zhuó zhuó huā zhī hóng,
luò yè shū yǐ pī。
rén shēng fēi jīn shí,
gǎn zī néng bù bēi。
yī mǎ rèn fēng chén,
lù chén yì hé wèi。
yǐ zī jié zhōng qíng,
páng huáng wú suǒ zhī。
yán niàn tóng xīn yǒu,
cān chén jǐu guāi lí。
wàng yuǎn bù dé zhì,
yōu yōu láo wǒ sī。
yuàn yán chóng lìng dé,
hào shǒu wèi xiāng qī。
《秋夜独坐简故乡知己》 作者简介
(1542—?)明广东琼州定安人,字少传,号忠铭。嘉靖四十四年进士。选庶吉士,官至南京礼部尚书。初释褐,值海瑞廷杖下诏狱,力调护之。张居正当国,作《火树篇》、《春雪歌》以讽。有《天池草》、《尚友堂稿》。