fèng hé hú xué shì guāng dà shì cóng yóu wàn sùi shān shī yùn shí shǒu qí lìu
fēi pèi lín dān hè,
míng biāo zhì zǐ tái。
rì biān shuāng fèng xià,
yún lǐ lìu lóng lái。
bǎo diàn lín kōng chǎng,
qióng yán jìu shǔi kāi。
gòng kuā qīng suǒ kè,
péi yàn bǎi liáng húi。
(1379—1420)明浙江钱塘人,字希范,号毅斋。少年时才思颖发,洪武二十九年成进士,年仅十八。永乐初入翰林为检讨,与修《大典》。帝颁佛曲于塞外,逡巡不应诏为文,受排挤,不复进用。与当时王称、王恭、王褒称词林四王,均有才名。