《卜算子 其二 斗门春涨》 拼音标注
bǔ suàn zǐ qí èr dǒu mén chūn zhǎng
liáng xuě pēn gāo yá,
léi xiǎng qīng tiān xiǎo。
gāng dào wú xū jià hǎi lái,
shì yā cāng míng xiǎo。
mǎn àn shì yú zhōu,
bō luàn fēi chūn niǎo。
shúi xìn shén yú qù bù líu,
wǔ sè xiáng yún rào。
《卜算子 其二 斗门春涨》 作者简介
(1379—1420)明浙江钱塘人,字希范,号毅斋。少年时才思颖发,洪武二十九年成进士,年仅十八。永乐初入翰林为检讨,与修《大典》。帝颁佛曲于塞外,逡巡不应诏为文,受排挤,不复进用。与当时王称、王恭、王褒称词林四王,均有才名。