"归牛浮鼻过积水" 诗句出自清代诗人王浩《八月十四夜听汪竹居先生鼓琴三十韵》
城东琴师汪处士,摩挲灵台吐松气。
李侯为甥韵作子,法中龙象大心志。
剧谈楼冉妙高弟,自言绝无苍生意。
李侯短褐有长处,奉师再拜蹈且舞。
槃槃大腹坐寒暑,肉山裹云未易煮。
归牛浮鼻过积水,呼吸关元罅春露。
海东青鸾哕十指,手色清于玉柄麈。
初弹扊扊味甘苦,娥江女儿神弦语。
忽然迸作万猿叫,施州去天尺有五。
优昙偶现道人绿,眉鬓枯藤挟风竹。
黄庭中人袖拂石,坐令十洲漫金栗。
少年相期在澄清,老色上面抱关更。
富春山塘十日雨,一百八盘车走声。
给予如九秋下鞲鹰,稍稍雪山落霜翎。
胸中直有过秦论,下指已是陶唐生。
我持高丘苏肺热,龙头芝菌缩百结。
莫辞清瘁损二阮,聊同刑天舞跛鳖。
四无人声耸项领,风味不减鬼瞰室。
往时吴侬歌尔尔,此行净淬筝笛耳。
后来一李端能事,西方金音敛手底。
其馀隅坐裹头靡,不识不知叹韶美。
归去彭湖仰青巘,梦中开门落松子。
吁嗟三闾亦大夫,巫山采兰能启予。
予亦齐王学吹竽,亦颇挟瑟雍门趋。
成亏曾不辨有无。
终朝鼓琴色不腴。
中庭但有明月珠,斗酒豚蹄醉斯须。
明朝高斋云卧冷,羲皇午窗日上井。
《八月十四夜听汪竹居先生鼓琴三十韵》 拼音标注
bā yuè shí sì yè tīng wāng zhú jū xiān shēng gǔ qín sān shí yùn
chéng dōng qín shī wāng chù shì,
mó suō líng tái tǔ sōng qì。
lǐ hóu wèi shēng yùn zuò zǐ,
fǎ zhōng lóng xiàng dà xīn zhì。
jù tán lóu rǎn miào gāo dì,
zì yán jué wú cāng shēng yì。
lǐ hóu duǎn hé yǒu cháng chù,
fèng shī zài bài dǎo qiě wǔ。
pán pán dà fù zuò hán shǔ,
ròu shān guǒ yún wèi yì zhǔ。
gūi níu fú bí guò jī shǔi,
hū xī guān yuán xià chūn lù。
hǎi dōng qīng luán yuě shí zhǐ,
shǒu sè qīng yú yù bǐng zhǔ。
chū dàn yǎn yǎn wèi gān kǔ,
é jiāng nv̌ ér shén xián yǔ。
hū rán bèng zuò wàn yuán jiào,
shī zhōu qù tiān chǐ yǒu wǔ。
yōu tán ǒu xiàn dào rén lv̀,
méi bìn kū téng xié fēng zhú。
huáng tíng zhōng rén xìu fú shí,
zuò lìng shí zhōu màn jīn lì。
shǎo nián xiāng qī zài chéng qīng,
lǎo sè shàng miàn bào guān gèng。
fù chūn shān táng shí rì yǔ,
yī bǎi bā pán chē zǒu shēng。
gěi yú rú jǐu qīu xià gōu yīng,
shāo shāo xuě shān luò shuāng líng。
xiōng zhōng zhí yǒu guò qín lùn,
xià zhǐ yǐ shì táo táng shēng。
wǒ chí gāo qīu sū fèi rè,
lóng tóu zhī jūn suō bǎi jié。
mò cí qīng cùi sǔn èr ruǎn,
liáo tóng xíng tiān wǔ bǒ biē。
sì wú rén shēng sǒng xiàng lǐng,
fēng wèi bù jiǎn gǔi kàn shì。
wǎng shí wú nóng gē ěr ěr,
cǐ xíng jìng cùi zhēng dí ěr。
hòu lái yī lǐ duān néng shì,
xī fāng jīn yīn liàn shǒu dǐ。
qí yú yú zuò guǒ tóu mǐ,
bù shì bù zhī tàn sháo měi。
gūi qù péng hú yǎng qīng yǎn,
mèng zhōng kāi mén luò sōng zǐ。
xū jiē sān lv́ yì dà fū,
wū shān cǎi lán néng qǐ yú。
yú yì qí wáng xué chūi yú,
yì pǒ xié sè yōng mén qū。
chéng yú céng bù biàn yǒu wú。
zhōng zhāo gǔ qín sè bù yú。
zhōng tíng dàn yǒu míng yuè zhū,
dǒu jǐu tún tí zùi sī xū。
míng zhāo gāo zhāi yún wò lěng,
xī huáng wǔ chuāng rì shàng jǐng。
《八月十四夜听汪竹居先生鼓琴三十韵》 作者简介
王浩(1894--1923),字然甫,一字瘦湘,江西南昌人。诸体俱工,宗奉宋贤,以七律见长。陈散原评谓:“吐弃凡近,多骨重神寒之作,力追山谷,笔端可畏,然间有摹拟太似处。”有家藏钞本《思斋集》。