“祠荒蜀相春应老”这段文字出自哪里?

上一句:根株蟠亘叶相连

“祠荒蜀相春应老”出自清代诗人王广心的诗句: 《尚书墓道行》

下一句:剑挂徐君树可怜

shàng shū mù dào xíng
róng chéng běi guō qīng míng lù,
shì nv̌ tí hú bài fén mù。
zhǐ qián fēi jǐn zhuó jǐu gān,
huán xiàng luò huā shēn chù zuò。
yáng lǐu yīn yīn guā bǎi qíng,
shàng shū mù dào mǎn tí yīng。
shēng bēi dī lù xíng rén lèi,
shí mǎ sī fēng gù guó qíng。
lǎo rén zhǐ diǎn wèi yú shuō,
shàng shū bǎi sùi gāo qīng jié。
dì zhái zhāng cāng sì yú lóng,
qīu shān guō tài hū hào qiē。
zǎi mù wú duān yòu bǎi nián,
gēn zhū pán gèn yè xiāng lián。
cí huāng shǔ xiāng chūn yìng lǎo,
jiàn guà xú jūn shù kě lián。
zǐ sūn fán yǎn rú jiā mù,
yù shù qióng zhī dài xiāng xù。
jiǎn fá shúi yōu zhào bó táng,
qīng cōng bù gǎi lái gōng zhú。
cuō tuó yì shì yǒu lán sūn,
èr jùn cái míng zhòng suǒ zūn。
pín jiàn nà zhī gōng zǐ gùi,
shuāi chí piān shòu shǎo nián ēn。
pèi biān wàn lǐ āi jiā jí,
mù yè shān tóu dùi xiāng qì。
sū wǔ dīng nián bìn yǐ fēi,
zhōng yáo bǐng shè jiē hé jí。
jūn zhǐ chāo jiā jǐn sì zhuāng,
mù tián mén tiē gèng qī liáng。
shí wéi lǎo lǐu qiān xún bǎi,
guān lì shāng liàng dào běi máng。
jiàng shí cāo jīn yǎng ér lì,
xiǎo zhě wèi xīn dà lùn zhí。
xī rì mǎ xià xìn líng fén,
jīn rì qiān níu dào jiā shí。
è jūn fēi nì zhèng lún cái,
nán guó pián nán qǐ zài zāi。
lún qūn shēng wèi huá dòng yòng,
sōng qīu sǐ zuò jì chuān cái。
zuó rì sān jiāng qīu shǔi kuò,
mù lán jí jiè shā táng fā。
qīng què zhōu zhōng yǒu bái yún,
qí lín zhǒng shàng wú huáng yè。
huāng sùi xī fēng wǒ zhòng guò,
shí rén dèng mù yǔ pāng tuó。
jūn bù jiàn yàn zhāo mù biǎo qiān nián mù,
jì yù zhāng huá kě nài hé。

王广心

江南华亭人,字伊人,号农山。顺治六年进士,历官御史。巡视京、通二仓,理剔漕政之弊,疏凡三十余上。工诗,沉博秾丽。有《兰雪堂稿》。

Processed in 0.097356 Second , 209 querys.