《怀安蒋明府望云思亲卷》 拼音标注
huái ān jiǎng míng fǔ wàng yún sī qīn juàn
mǎ shàng mǐn guān ruò tài xíng,
bái yún fēi chù sì hé yáng。
níng jiào yún yǔ jiāng gūi mèng,
mò gèng yīn fēng dù yuǎn xiāng。
qīn shè jī húi kōng wài yì,
huàn qíng piān xiàng cǐ zhōng wàng。
yáo zhī lì sàn táng yīn xià,
zhù hù xíng kàn yù duàn cháng。
《怀安蒋明府望云思亲卷》 作者简介
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。