"无弦之琴知音孤" 诗句出自明代诗人王夫之《些翁补山堂诗和者数十人今春始枉寄次韵奉和并敩翁体》
xiē wēng bǔ shān táng shī hé zhě shù shí rén jīn chūn shǐ wǎng jì cì yùn fèng hé bìng xiào wēng tǐ
dāng qí wèi rén bù zhī hǔ,
hé fáng yí hǔ néng shēng yǔ。
luō chà dāo bīng zhū tiān huā,
cǐ tǔ qiáng míng zhī wèi yǔ。
shān fēi shān,
hú fēi hú,
wú xián zhī qín zhī yīn gū。
píng kōng jié,
jià fēi lóu,
qióng dǎo bā qiān rèn,
dōng hǎi zhī xī yí yǒu wú。
sù shèn zhī shǐ qí cháng zhǐ,
gōng sūn jiàn jī yǒu sān ěr。
qīng bō bù fàn zì chúi lún,
hé dàn xiōng zhōng wǔ yuè qǐ。
dōng cáng yùn huān gūi yīn zhī tián,
xī yú rùi dǎo yǐng jīng tiān wú biǎo lǐ。
yǒu yú zhī wèi shǔn háo fǔ,
jǐu yí yún mái shí yí bǔ。
fēi gōng zhǔ zhàng huá pò cāng wú yān,
xià shì chī jiāng xīu méi dài jīng shù。
wǒ bù chū mén dēng gōng táng,
gōng wù wèi wǒ jīng shén huāng。
bié fēng níng zǐ niǎo dào bì,
cóng mén rù zhě tú páng huáng。
王夫之(1619年10月7日-1692年2月18日),字而农,号姜斋、又号夕堂,湖广衡州府衡阳县(今湖南衡阳)人。他与顾炎武、黄宗羲并称明清之际三大思想家。其著有《周易外传》、《黄书》、《尚书引义》、《永历实录》、《春秋世论》、《噩梦》、《读通鉴论》、《宋论》等书。王夫之自幼跟随自己的父兄读书,青年时期王夫之积极参加反清起义,晚年王夫之隐居于石船山,著书立传,自署船山病叟、南岳遗民,学者遂称之为船山先生。