"符吐义当求" 诗句出自清代诗人王尔烈《三寺纪景戏作排律五十韵》
屐齿抛来久,风尘二十秋。
千峰欣共赏,三十快相留。
西阁依云卧,龙泉尽□游。
净瓶窗外得,螺黛海中浮。
磐石龙馀尾,松门塔在眸。
狮鸣钟向口,象卧鼻垂头。
双牖东堂爽,层阶佛座幽。
数椽弥勒殿,万卷藏经楼。
日饮濯缨水,閒听唤妇鸠。
漱琼书可拓,符吐义当求。
试觅南泉道,桃花几误刘。
言寻祖越寺,蝶梦顿忘周。
群岳真堪锁,松坡果不侔。
轮囷扪太极,欹侧驻高邱。
有洞窈而曲,无梁阻且修。
振衣诗忆左,留迹地非缑。
饱饭招提别,迂途景物搜。
井深八角甃,亭敞四山收。
归路同谈虎,夕阳已下牛。
客灯聊共息,佛顶更为谋。
浴佛香花日,探奇鸾鹤俦。
天门穿石壁,滴水玩珠旒。
缘磴行如蚁,凌虚坐似舟。
西明石观旧,龙井水泉优。
路绝松能接,崖悬足惮投。
奚奴矜健捷,铤险迈猿猴。
尔辈殊堪羡,先生今且休。
此行真卓荦,来日应优游。
僧指香岩路,筇扶碧岭陬。
蕨芽同采采,麦浪渐悠悠。
烹茗石桥憩,倾壶枫树庥。
迟回行九曲,缥渺到三洲。
峰对关门似,尖多笔架犹。
炷香云篆袅,坡绣罽茵柔。
鹦鹉飞堪唤,钵盂黝若髹。
通明山透月,夹缝路登虬。
塔矗千寻壁,龙潜百丈湫。
方枰仙所奕,高阁佛之邮。
花雨台存矣,危岩魔炼不。
井连当陆羽,桥断割鸿沟。
奇绝雪庵塔,穹兮葛氏瓯。
虚中甘露贮,覆手玉丸抠。
水浅无盈涸,年多阅电沤。
荒碑如褉帖,残字露银钩。
文以唐宗敕,石于贞观锼。
何其平燹乱,乃尔重缁流。
金衲应非俗,铜牌或有由。
诛茅伊自始,揽胜此其尤。
后者谁乘鹤,吾侪岂学鸥。
短言聊纪实,挂漏待相酬。
《三寺纪景戏作排律五十韵》 拼音标注
sān sì jì jǐng xì zuò pái lv̀ wǔ shí yùn
jī chǐ pāo lái jǐu,
fēng chén èr shí qīu。
qiān fēng xīn gòng shǎng,
sān shí kuài xiāng líu。
xī gé yī yún wò,
lóng quán jǐn □ yóu。
jìng píng chuāng wài dé,
luó dài hǎi zhōng fú。
pán shí lóng yú wěi,
sōng mén tǎ zài móu。
shī míng zhōng xiàng kǒu,
xiàng wò bí chúi tóu。
shuāng yǒu dōng táng shuǎng,
céng jiē fó zuò yōu。
shù chuán mí lè diàn,
wàn juàn cáng jīng lóu。
rì yǐn zhuó yīng shǔi,
xián tīng huàn fù jīu。
shù qióng shū kě tuò,
fú tǔ yì dāng qíu。
shì mì nán quán dào,
táo huā jī wù líu。
yán xún zǔ yuè sì,
dié mèng dùn wàng zhōu。
qún yuè zhēn kān suǒ,
sōng pō guǒ bù móu。
lún qūn mén tài jí,
yī cè zhù gāo qīu。
yǒu dòng yǎo ér qū,
wú liáng zǔ qiě xīu。
zhèn yī shī yì zuǒ,
líu jī dì fēi gōu。
bǎo fàn zhāo tí bié,
yū tú jǐng wù sōu。
jǐng shēn bā jiǎo zhòu,
tíng chǎng sì shān shōu。
gūi lù tóng tán hǔ,
xī yáng yǐ xià níu。
kè dēng liáo gòng xī,
fó dǐng gèng wèi móu。
yù fó xiāng huā rì,
tàn qí luán hè chóu。
tiān mén chuān shí bì,
dī shǔi wán zhū líu。
yuán dèng xíng rú yǐ,
líng xū zuò sì zhōu。
xī míng shí guān jìu,
lóng jǐng shǔi quán yōu。
lù jué sōng néng jiē,
yá xuán zú dàn tóu。
xī nú jīn jiàn jié,
tǐng xiǎn mài yuán hóu。
ěr bèi shū kān xiàn,
xiān shēng jīn qiě xīu。
cǐ xíng zhēn zhuō luò,
lái rì yìng yōu yóu。
sēng zhǐ xiāng yán lù,
qióng fú bì líng zōu。
jué yá tóng cǎi cǎi,
mài làng jiàn yōu yōu。
pēng míng shí qiáo qì,
qīng hú fēng shù xīu。
chí húi xíng jǐu qū,
piǎo miǎo dào sān zhōu。
fēng dùi guān mén sì,
jiān duō bǐ jià yóu。
zhù xiāng yún zhuàn niǎo,
pō xìu jì yīn róu。
yīng wǔ fēi kān huàn,
bō yú yǒu ruò xīu。
tōng míng shān tòu yuè,
jiā féng lù dēng qíu。
tǎ chù qiān xún bì,
lóng qián bǎi zhàng jiǎo。
fāng píng xiān suǒ yì,
gāo gé fó zhī yóu。
huā yǔ tái cún yǐ,
wēi yán mó liàn bù。
jǐng lián dāng lù yǔ,
qiáo duàn gē hóng gōu。
qí jué xuě ān tǎ,
qióng xī gé shì ōu。
xū zhōng gān lù zhǔ,
fù shǒu yù wán kōu。
shǔi qiǎn wú yíng hé,
nián duō yuè diàn òu。
huāng bēi rú xiē tiē,
cán zì lù yín gōu。
wén yǐ táng zōng chì,
shí yú zhēn guān sōu。
hé qí píng xiǎn luàn,
nǎi ěr zhòng zī líu。
jīn nà yìng fēi sú,
tóng pái huò yǒu yóu。
zhū máo yī zì shǐ,
lǎn shèng cǐ qí yóu。
hòu zhě shúi chéng hè,
wú chái qǐ xué ōu。
duǎn yán liáo jì shí,
guà lòu dài xiāng chóu。
《三寺纪景戏作排律五十韵》 作者简介
王尔烈(1727-1801),别名仲方,字君武,号瑶峰。祖籍河南,清乾隆、嘉庆年间辽阳县贾家堡子风水沟村(今兰家乡风水沟村)人。以诗文书法、聪明辩才见称于世,乾嘉时期的”关东才子”。《辽阳县志》称其“词翰书法著名当世者,清代第一人”。16岁时,诗文、书法就已经蜚声遐迩了。26岁,参加了全州的童试,结果考中了拔贡生(秀才)。39岁,随同好友常纪到北京参加京师会试,未能及第。44岁,再攀蟾宫,满怀信心地参加了京师礼部主持的恩科会试,结果考中贡士。经过殿试,中二甲一名进士。至此,夙愿已尝。清廷任命他为翰林院编修、侍读。