"庶与朱陵洞天岣嵝铭相方" 诗句出自清代诗人王初桐《观磨崖碑作》
七十二君辇道荒,云亭踪迹俱微茫。
祖龙之碑既无字,金函玉检疑荒唐。
开元天子履全盛,意气直欲无轩皇。
东封自古称大典,遂令下诏开明堂。
勒铭大抵示符瑞,挥洒御墨辉天章。
高文或出燕许手,长篇大幅何煌煌。
当时海宇本殷富,发扬蹈厉穷铺张。
八分淋漓六百字,穹崖屹立三丈强。
芝英鹤头体制别,笔势仿佛酸枣兼中郎。
焦山鹤铭鼎铭何足数,庶与朱陵洞天岣嵝铭相方。
惜哉天宝末,诸杨乱其纲。
风尘澒洞一朝起,鼙鼓动地来渔阳。
珠沈玉碎铜狄毁,惟有此碑终古垂琳琅。
毋乃鬼神自有木甲护,不然安得风饕雨虐依旧光芒长。
流传完本世间少,颇思拓之以硬黄。
他时携归向吴会,什袭珍作萧斋藏。
奈何梯青蹑翠必钜费,而我羞涩垂空囊。
耸肩仰面百遍读,口角流沫神扬扬。
信知岱宗大观此第一,秦松汉柏皆枯僵。
《观磨崖碑作》 拼音标注
guān mó yá bēi zuò
qī shí èr jūn niǎn dào huāng,
yún tíng zōng jī jù wēi máng。
zǔ lóng zhī bēi jì wú zì,
jīn hán yù jiǎn yí huāng táng。
kāi yuán tiān zǐ lv̌ quán shèng,
yì qì zhí yù wú xuān huáng。
dōng fēng zì gǔ chēng dà diǎn,
sùi lìng xià zhào kāi míng táng。
lè míng dà dǐ shì fú rùi,
hūi sǎ yù mò hūi tiān zhāng。
gāo wén huò chū yàn xǔ shǒu,
cháng piān dà fú hé huáng huáng。
dāng shí hǎi yǔ běn yīn fù,
fā yáng dǎo lì qióng pū zhāng。
bā fēn lín lí lìu bǎi zì,
qióng yá yì lì sān zhàng qiáng。
zhī yīng hè tóu tǐ zhì bié,
bǐ shì fǎng fó suān zǎo jiān zhōng láng。
jiāo shān hè míng dǐng míng hé zú shù,
shù yǔ zhū líng dòng tiān gǒu lǒu míng xiāng fāng。
xī zāi tiān bǎo mò,
zhū yáng luàn qí gāng。
fēng chén hòng dòng yī zhāo qǐ,
pí gǔ dòng dì lái yú yáng。
zhū shěn yù sùi tóng dí hǔi,
wéi yǒu cǐ bēi zhōng gǔ chúi lín láng。
wú nǎi gǔi shén zì yǒu mù jiǎ hù,
bù rán ān dé fēng tāo yǔ nvè yī jìu guāng máng cháng。
líu chuán wán běn shì jiān shǎo,
pǒ sī tuò zhī yǐ yìng huáng。
tā shí xié gūi xiàng wú hùi,
shí xí zhēn zuò xiāo zhāi cáng。
nài hé tī qīng niè cùi bì jù fèi,
ér wǒ xīu sè chúi kōng náng。
sǒng jiān yǎng miàn bǎi biàn dú,
kǒu jiǎo líu mò shén yáng yáng。
xìn zhī dài zōng dà guān cǐ dì yī,
qín sōng hàn bǎi jiē kū jiāng。