“下山投亲宿”这段文字出自哪里?

上一句:弛担负余趋

“下山投亲宿”出自清代诗人王昌麟的诗句: 《游盘龙山歌答桃源洞天主人》

下一句:红日照庭梧

"下山投亲宿" 诗句出自清代诗人王昌麟《游盘龙山歌答桃源洞天主人》

桃源主人示我盘龙吟动我升高眺远之吟心
马背不如人背稳跨之可上昆仑岑
主人好游意超迈导我乘云观上界
随处溪山百丈图旋行旋展天手快
偕吾徒兮山之脊拨草寻途愁径窄
当头隐叠翠嶂凡几重两面削成丹崖约千尺
苍茫四望无人家饥肠辘辘何所觅食兮渴又无茶
藤密畏逢蛇吐舌风腥疑有虎磨牙
同人相顾色如墨百尺竿头退不得
麟也胡为走大荒凤兮何苦寻荆棘
有时风落孟生帻有时泥陷阮孚屐
有时汗透左思衣有时喘坐米颠石
山雨欲来云黯黮路到难时须放胆
昌黎不合哭华山取笑千秋吾岂敢
体虽疲兮神则王掉头已在青云上
飞雪来吟谢客儿长风吹送陶元亮
山高寺冷无人到四时冰雪堆堂奥
僧知客为观日来预言晓霁当先报
我偕弟子卧禅室迟明僧报日将出
天边万道霞缤纷山外平铺云浡潏
初吐赤若眉继似朱涂额
俄见碧牙璜瞬成血色璧
楚王渡江萍实浮狮子蹴空火球掷
伟哉造化为大炉铸出铜钲挂东峄
此行何异登岱宗低头俯见海波裂
山僧顾言此未足雾消可见峨山曲
芙蓉城廓在眼前江流如线缠巴蜀
纵横平壤天府宽坐见嘉禾黄转绿
群峰蛾伏不碍眼始知井蛙自局促
我闻此语心颜开准拟看山不拟回
试登混元顶再上会仙台
鸡冠石上走一过宝顶山头览九垓
眼界更无峰隔断心光且与天徘徊
天公真面未易露勾留苦受白云锢
主人褰裳不肯住余亦从之觅归路
进易退难古所叹此身恨不生羽翰
天梯无磴失栏杆下视累累乱石乱
乱石如锥起摇摇行复止
履厚指尖长一滑痛彻髓
翠微直下坡路矗风雨漫天雾迷目
绿草蒙茸踏作泥前人方起后人仆
衣裳湿尽无一乾雨酿夏气成秋寒
飞鸟不见见应笑昨何矫健今蹒跚
自从行路无此苦荒山谁与为宾主
兜鞋十步九艰辛拄枝一摇三仰俯
想是仙人厌客寻不然山鬼敢余侮
道遇少年胡采药上山隅
感激顾盼间弛担负余趋
下山投亲宿红日照庭梧
回瞻所过岭雨气尚模糊
喟然长啸添神智安见登高胜平地
便使天门秩荡开群仙转恐忧颠坠
刘伶荷锸自可埋毕卓抱瓮何嫌醉
忆我七上公车时出云入云亦游戏
主人吾宗之耆英新诗赠我如瑶琼
天上绿章倘可奏翻然亦欲骑长鲸
功成再访赤松子相与蟠龙高处證前盟

yóu pán lóng shān gē dá táo yuán dòng tiān zhǔ rén
táo yuán zhǔ rén shì wǒ pán lóng yín,
dòng wǒ shēng gāo tiào yuǎn zhī yín xīn。
mǎ bèi bù rú rén bèi wěn,
kuà zhī kě shàng kūn lún cén。
zhǔ rén hǎo yóu yì chāo mài,
dǎo wǒ chéng yún guān shàng jiè。
súi chù xī shān bǎi zhàng tú,
xuán xíng xuán zhǎn tiān shǒu kuài。
xié wú tú xī shān zhī jí,
bō cǎo xún tú chóu jìng zhǎi。
dāng tóu yǐn dié cùi zhàng fán jī zhòng,
liǎng miàn xuē chéng dān yá yuē qiān chǐ。
cāng máng sì wàng wú rén jiā,
jī cháng lù lù hé suǒ mì shí xī kě yòu wú chá。
téng mì wèi féng shé tǔ shé,
fēng xīng yí yǒu hǔ mó yá。
tóng rén xiāng gù sè rú mò,
bǎi chǐ gān tóu tùi bù dé。
lín yě hú wèi zǒu dà huāng,
fèng xī hé kǔ xún jīng jí。
yǒu shí fēng luò mèng shēng zé,
yǒu shí ní xiàn ruǎn fú jī。
yǒu shí hàn tòu zuǒ sī yī,
yǒu shí chuǎn zuò mǐ diān shí。
shān yǔ yù lái yún àn tǎn,
lù dào nán shí xū fàng dǎn。
chāng lí bù hé kū huá shān,
qǔ xiào qiān qīu wú qǐ gǎn。
tǐ sūi pí xī shén zé wáng,
diào tóu yǐ zài qīng yún shàng。
fēi xuě lái yín xiè kè ér,
cháng fēng chūi sòng táo yuán liàng。
shān gāo sì lěng wú rén dào,
sì shí bīng xuě dūi táng ào。
sēng zhī kè wèi guān rì lái,
yù yán xiǎo jì dāng xiān bào。
wǒ xié dì zǐ wò shàn shì,
chí míng sēng bào rì jiāng chū。
tiān biān wàn dào xiá bīn fēn,
shān wài píng pū yún bó jué。
chū tǔ chì ruò méi,
jì sì zhū tú é。
é jiàn bì yá huáng,
shùn chéng xiě sè bì。
chǔ wáng dù jiāng píng shí fú,
shī zǐ cù kōng huǒ qíu zhí。
wěi zāi zào huà wèi dà lú,
zhù chū tóng zhēng guà dōng yì。
cǐ xíng hé yì dēng dài zōng,
dī tóu fǔ jiàn hǎi bō liè。
shān sēng gù yán cǐ wèi zú,
wù xiāo kě jiàn é shān qū。
fú róng chéng kuò zài yǎn qián,
jiāng líu rú xiàn chán bā shǔ。
zòng héng píng rǎng tiān fǔ kuān,
zuò jiàn jiā hé huáng zhuǎn lv̀。
qún fēng é fú bù ài yǎn,
shǐ zhī jǐng wā zì jú cù。
wǒ wén cǐ yǔ xīn yán kāi,
zhǔn nǐ kàn shān bù nǐ húi。
shì dēng hùn yuán dǐng,
zài shàng hùi xiān tái。
jī guān shí shàng zǒu yī guò,
bǎo dǐng shān tóu lǎn jǐu gāi。
yǎn jiè gèng wú fēng gé duàn,
xīn guāng qiě yǔ tiān pái huái。
tiān gōng zhēn miàn wèi yì lù,
gōu líu kǔ shòu bái yún gù。
zhǔ rén qiān cháng bù kěn zhù,
yú yì cóng zhī mì gūi lù。
jìn yì tùi nán gǔ suǒ tàn,
cǐ shēn hèn bù shēng yǔ hàn。
tiān tī wú dèng shī lán gān,
xià shì lèi lèi luàn shí luàn。
luàn shí rú zhūi qǐ,
yáo yáo xíng fù zhǐ。
lv̌ hòu zhǐ jiān cháng,
yī huá tòng chè sǔi。
cùi wēi zhí xià pō lù chù,
fēng yǔ màn tiān wù mí mù。
lv̀ cǎo méng róng tà zuò ní,
qián rén fāng qǐ hòu rén pū。
yī cháng shī jǐn wú yī gān,
yǔ niàng xià qì chéng qīu hán。
fēi niǎo bù jiàn jiàn yìng xiào,
zuó hé jiǎo jiàn jīn mán shān。
zì cóng xíng lù wú cǐ kǔ,
huāng shān shúi yǔ wèi bīn zhǔ。
dōu xié shí bù jǐu jiān xīn,
zhǔ zhī yī yáo sān yǎng fǔ。
xiǎng shì xiān rén yàn kè xún,
bù rán shān gǔi gǎn yú wǔ。
dào yù shǎo nián hú,
cǎi yào shàng shān yú。
gǎn jī gù pàn jiān,
chí dàn fù yú qū。
xià shān tóu qīn sù,
hóng rì zhào tíng wú。
húi zhān suǒ guò líng,
yǔ qì shàng mó hú。
kùi rán cháng xiào tiān shén zhì,
ān jiàn dēng gāo shèng píng dì。
biàn shǐ tiān mén zhì dàng kāi,
qún xiān zhuǎn kǒng yōu diān zhùi。
líu líng hé chá zì kě mái,
bì zhuō bào wèng hé xián zùi。
yì wǒ qī shàng gōng chē shí,
chū yún rù yún yì yóu xì。
zhǔ rén wú zōng zhī qí yīng,
xīn shī zèng wǒ rú yáo qióng。
tiān shàng lv̀ zhāng tǎng kě zòu,
fān rán yì yù qí cháng jīng。
gōng chéng zài fǎng chì sōng zǐ,
xiāng yǔ pán lóng gāo chù zhèng qián méng。

王昌麟

王昌麟(1862年~1918年),别名正豫,字瑞徵,柳街乡人。他敏慧过人,5岁其父授之以书,渐长即能赋诗作对。6岁丧父,家境日衰,其母张氏,尽售其田,以偿债所余,佃田耕作。王昌麟为人耿介,不苟取与,处世以诚,待人以礼,飘泊一生,才未竟用。民国7年(1918年)12月病逝,终年57岁。其遗著有《周官通释》《文学通论》(一名国文讲义)《晴翠山房文集》《惜斋文录》等共19卷。

Processed in 0.104791 Second , 221 querys.