"出水青莲不染泥" 诗句出自明代诗人王鏊《癸未春予送女至京口至之明日为上元节是夜宴邃庵杨少傅第少傅悬灯于山灿烂奇甚》
gǔi wèi chūn yú sòng nv̌ zhì jīng kǒu zhì zhī míng rì wèi shàng yuán jié shì yè yàn sùi ān yáng shǎo fù dì shǎo fù xuán dēng yú shān càn làn qí shén
liáng chén shèng shì gǔ nán qí,
cǐ xī áo fēng xǐ gòng jī。
yuǎn xìu líu hūi xīng shàng xià,
qū chí dǎo yǐng yuè dōng xī。
lín fēng yù shù yáo pēn xuě,
chū shǔi qīng lián bù rǎn ní。
tiě wèng chéng gāo rú bái rì,
gūi tú mǎ shàng tīng chén jī。
王鏊(1450—1524)明代名臣、文学家。字济之,号守溪,晚号拙叟,学者称震泽先生,汉族,吴县(今江苏苏州)人。十六岁时国子监诸生即传诵其文,成化十一年进士。授编修,弘治时历侍讲学士,充讲官,擢吏部右侍郎,正德初进户部尚书、文渊阁大学士。博学有识鉴,有《姑苏志》、《震泽集》、《震泽长语》。