"为乐当今兹" 诗句出自明代诗人王鏊《秉之齿落有诗且羡予齿之牢和其韵以慰之且自慰云耳》
bǐng zhī chǐ luò yǒu shī qiě xiàn yú chǐ zhī láo hé qí yùn yǐ wèi zhī qiě zì wèi yún ěr
xiōng dì yī qì ěr,
shúi qiáng shúi dú shuāi。
dì chǐ yà gèng luò,
yú fā bái qiě xǐ。
zhāo lái lǎn míng jìng,
péng sēng luàn rú cí。
duō zāi cǐ èr jí,
zì gǔ shúi néng yì。
tài gōng kǒu hán liǎng,
zhāng cāng yī wú zhī。
nián jiē guò bǎi sùi,
tiān qǐ yún dú sī。
rén shēng zhēn dà mèng,
shì shì rú yì qí。
shè lì sàn nǎi shòu,
zì quán běn zhī lí。
xiōng dì xìng zài gào,
wèi lè dāng jīn zī。
hú shān gòng zhūi zhú,
zhàng lí wèi xū zhī。
tóu tóng yǔ chǐ huō,
hán gōng làng yún bēi。
xī shān zhāo qì shuǎng,
bù fáng zhǔ kōng yí。
王鏊(1450—1524)明代名臣、文学家。字济之,号守溪,晚号拙叟,学者称震泽先生,汉族,吴县(今江苏苏州)人。十六岁时国子监诸生即传诵其文,成化十一年进士。授编修,弘治时历侍讲学士,充讲官,擢吏部右侍郎,正德初进户部尚书、文渊阁大学士。博学有识鉴,有《姑苏志》、《震泽集》、《震泽长语》。