"公孙白骨缠荒草" 诗句出自明代诗人王鏊《四月九日与弟秉之进之过通安桥顾氏因偕玄敬登阳山绝顶次日过虎山桥七宝泉至灵岩山而还得诗三首 其一》
sì yuè jǐu rì yǔ dì bǐng zhī jìn zhī guò tōng ān qiáo gù shì yīn xié xuán jìng dēng yáng shān jué dǐng cì rì guò hǔ shān qiáo qī bǎo quán zhì líng yán shān ér huán dé shī sān shǒu qí yī
yáng shān gāo zāi jī qiān zhàng,
jiàn quē yáo zhān zài tiān shàng。
yī zhāo zhì wǒ jiàn quē bàng,
zuò jué zhū shān jiē tùi ràng。
tài hú tīng yìng píng yú bēi,
fū jiāo bāo shān jìn xiāng bìng。
shān yāo niǎo dào hé pán pán,
shí bù jǐu zhé xíng qiě tàn。
chāng lí zhèng féng héng yuè jì,
tài bái xīu gē shǔ dào nán。
fū chà hǔi wù kǔ bù zǎo,
gōng sūn bái gǔ chán huāng cǎo。
zǐ xū bó pǐ liǎng qīu xū,
tiān dì máng máng rén yì lǎo。
huá rán cháng xiào lái bēi fēng,
yī bēi jìng chóu fú qīu gōng。
hé shí jiè wǒ lv̀ yù zhàng,
cóng cǐ zhǔ guò fú sāng dōng。
shī chéng xī rì xià shān qù,
húi shì shān jiāo dàn yān wù。
王鏊(1450—1524)明代名臣、文学家。字济之,号守溪,晚号拙叟,学者称震泽先生,汉族,吴县(今江苏苏州)人。十六岁时国子监诸生即传诵其文,成化十一年进士。授编修,弘治时历侍讲学士,充讲官,擢吏部右侍郎,正德初进户部尚书、文渊阁大学士。博学有识鉴,有《姑苏志》、《震泽集》、《震泽长语》。