"鬅鬙白发炤锦袍" 诗句出自明代诗人屠隆《韩蕲王花园老卒歌和吴渊颖》
中原胡尘涨天起,汴城日落大旗靡。
翠华北去泥马南,坐拥西湖衣带水。
蕲王徒步起行间,百战驰驱剑光驶。
金牌昼飞玉塞昏,三字狱成岳飞死。
王也搤腕气冲冠,鸟尽弓藏痛唇齿。
飘然角巾归西湖,自号清凉老居士。
湖边花园春色妍,亭亭百卉红烧天。
守园老卒鬓发短,白首闲就花阴眠。
蕉鹿呦呦栩栩,石头为枕苔为毡。
黑甜正熟履綦响,王来蹴起始矍然。
头颅若此隙驹过,长日如何只高卧。
相公勿轻灌园人,渭滨垂钓淮阴饿。
龙泉补履镰刈葵,闲却英雄无事做。
王叹此叟气何豪,与尔十万金错刀。
青雀楼船贯月上,红牙歌吹遏云高。
少女如花杂宾从,鬅鬙白发炤锦袍。
口衔叵罗海雾卷,手挥如意江风颾。
酒酣指点挂帆去,鸣笳叠鼓凌波涛。
夷王倒屣迎上客,匝地氍毹布瑶席。
光生珠贝鲛人探,寒透冰绡龙女织。
赵氏璧玉连十城,石家珊瑚高数尺。
归来大蕲王欣,豪杰计倪少伯伦。
胸中之奇聊一见,游戏仍卧花阴春。
吁嗟乎!
古来英雄何可测,骏骨往往埋埃尘。
尉迟微时曾芃铁,王猛不遇行负薪。
为龙为蛇古所叹,从此不敢轻相人。
《韩蕲王花园老卒歌和吴渊颖》 拼音标注
hán qí wáng huā yuán lǎo zú gē hé wú yuān yǐng
zhōng yuán hú chén zhǎng tiān qǐ,
biàn chéng rì luò dà qí mǐ。
cùi huá běi qù ní mǎ nán,
zuò yǒng xī hú yī dài shǔi。
qí wáng tú bù qǐ xíng jiān,
bǎi zhàn chí qū jiàn guāng shǐ。
jīn pái zhòu fēi yù sāi hūn,
sān zì yù chéng yuè fēi sǐ。
wáng yě è wàn qì chōng guān,
niǎo jǐn gōng cáng tòng chún chǐ。
piāo rán jiǎo jīn gūi xī hú,
zì hào qīng liáng lǎo jū shì。
hú biān huā yuán chūn sè yán,
tíng tíng bǎi hùi hóng shāo tiān。
shǒu yuán lǎo zú bìn fā duǎn,
bái shǒu xián jìu huā yīn mián。
jiāo lù yōu yōu xǔ xǔ,
shí tóu wèi zhěn tái wèi zhān。
hēi tián zhèng shú lv̌ qí xiǎng,
wáng lái cù qǐ shǐ jué rán。
tóu lú ruò cǐ xì jū guò,
cháng rì rú hé zhǐ gāo wò。
xiāng gōng wù qīng guàn yuán rén,
wèi bīn chúi diào huái yīn è。
lóng quán bǔ lv̌ lián yì kúi,
xián què yīng xióng wú shì zuò。
wáng tàn cǐ sǒu qì hé háo,
yǔ ěr shí wàn jīn cuò dāo。
qīng què lóu chuán guàn yuè shàng,
hóng yá gē chūi è yún gāo。
shǎo nv̌ rú huā zá bīn cóng,
péng sēng bái fā zhào jǐn páo。
kǒu xián pǒ luō hǎi wù juàn,
shǒu hūi rú yì jiāng fēng sāo。
jǐu hān zhǐ diǎn guà fān qù,
míng jiā dié gǔ líng bō tāo。
yí wáng dǎo xǐ yíng shàng kè,
zā dì qú shū bù yáo xí。
guāng shēng zhū bèi jiǎo rén tàn,
hán tòu bīng xiāo lóng nv̌ zhī。
zhào shì bì yù lián shí chéng,
shí jiā shān hú gāo shù chǐ。
gūi lái dà qí wáng xīn,
háo jié jì ní shǎo bó lún。
xiōng zhōng zhī qí liáo yī jiàn,
yóu xì réng wò huā yīn chūn。
xū jiē hū !
gǔ lái yīng xióng hé kě cè,
jùn gǔ wǎng wǎng mái āi chén。
wèi chí wēi shí céng péng tiě,
wáng měng bù yù xíng fù xīn。
wèi lóng wèi shé gǔ suǒ tàn,
cóng cǐ bù gǎn qīng xiāng rén 。
《韩蕲王花园老卒歌和吴渊颖》 作者简介
屠隆(1544-1605年),字长卿,一字纬真,号赤水、鸿苞居士,浙江鄞县人。明代文学家、戏曲家。万历五年中进士,曾任礼部主事、郎中等官职,为官清正,关心民瘼,后罢官回乡。屠隆是个怪才,好游历,有博学之名,尤其精通曲艺。屠隆不但写戏编戏,还演戏,其家中便自办有戏班,还掏钱聘请名角。其戏曲主张“针线连络,血脉贯通”,“不用隐僻学问,艰深字眼”,他甚至编导过整出戏无曲,宾白演出始终(话剧的雏形),广受欢迎。