“神女弄珠汉水曲”这段文字出自哪里?

上一句:灵妃鼓瑟湘江头

“神女弄珠汉水曲”出自明代诗人屠隆的诗句: 《长安明月篇》

下一句:朱弦的的泛崇兰

"神女弄珠汉水曲" 诗句出自明代诗人屠隆《长安明月篇》

长安明月正秋宵桂树扶疏香不销
初悬碧海生华屋渐转朱城隐丽谯
白露玉盘流素液丹霞宝镜拂轻绡
明浮汉殿凉仙掌暗入秦楼湿紫箫
魄满中秋天浩荡光圆三五夜迢遥
参差玉叶披香树宛转金波太液桥
披香太液纷相属玉叶金波寒蔌蔌
万户平临不夜城六街尽在清凉国
洞庭湖中木叶稀姑苏台上城乌宿
灵妃鼓瑟湘江头神女弄珠汉水曲
朱弦的的泛崇兰翠袖娟娟映修竹
既从天汉掩疏星亦与君王代银烛
君王对此秋漫漫龙楼鱼钥开长安
闪闪鸳鸯香雾绕溶溶幹鹊玉华溥
风飘绰约双鬟女花近葳蕤七宝栏
新出蛾眉插正似圆来娇面借同看
昭阳粉黛生香暖长信梧桐照影寒
飞燕单衫初舞罢班姬双泪欲啼干
自以光辉荐寒暖每逢佳节助悲欢
有时照入空闺里萧瑟流黄夜惊起
能于瓦上白如霜复遣床前凉似水
情到鸾笺泪万行梦回鸳帐人千里
有时照向边塞头黄沙茫茫白草秋
已伤长夜吹边穟又奈寒光照戍楼
归兴三秋度辽水愁心一夜满并州
古来一片长安月对之万种人情别
月圆月缺如循环秋去秋来无断绝
遂令皎皎地上霜都作星星鬓边雪
从他人世换春秋不向中天数圆缺
且因光景及芳年乘兴先开歌舞筵
同酬彩笔邀希逸自举金杯呼谪仙
佳会于人既不易良宵顾影亦堪怜
兴来坐到星河晓醉后还操《明月篇》
最爱《霓裳羽衣》曲乘风便欲问婵娟

cháng ān míng yuè piān
cháng ān míng yuè zhèng qīu xiāo,
gùi shù fú shū xiāng bù xiāo。
chū xuán bì hǎi shēng huá wū,
jiàn zhuǎn zhū chéng yǐn lì qiáo。
bái lù yù pán líu sù yè,
dān xiá bǎo jìng fú qīng xiāo。
míng fú hàn diàn liáng xiān zhǎng,
àn rù qín lóu shī zǐ xiāo。
pò mǎn zhōng qīu tiān hào dàng,
guāng yuán sān wǔ yè tiáo yáo。
cān chà yù yè pī xiāng shù,
wǎn zhuǎn jīn bō tài yè qiáo。
pī xiāng tài yè fēn xiāng shǔ,
yù yè jīn bō hán sù sù。
wàn hù píng lín bù yè chéng,
lìu jiē jǐn zài qīng liáng guó。
dòng tíng hú zhōng mù yè xī,
gū sū tái shàng chéng wū sù。
líng fēi gǔ sè xiāng jiāng tóu,
shén nv̌ nòng zhū hàn shǔi qū。
zhū xián de de fàn chóng lán,
cùi xìu juān juān yìng xīu zhú。
jì cóng tiān hàn yǎn shū xīng,
yì yǔ jūn wáng dài yín zhú。
jūn wáng dùi cǐ qīu màn màn,
lóng lóu yú yào kāi cháng ān。
shǎn shǎn yuān yāng xiāng wù rào,
róng róng gàn què yù huá pǔ。
fēng piāo chuò yuē shuāng huán nv̌,
huā jìn wēi rúi qī bǎo lán。
xīn chū é méi chā zhèng sì,
yuán lái jiāo miàn jiè tóng kàn。
zhāo yáng fěn dài shēng xiāng nuǎn,
cháng xìn wú tóng zhào yǐng hán。
fēi yàn dān shān chū wǔ bà,
bān jī shuāng lèi yù tí gān。
zì yǐ guāng hūi jiàn hán nuǎn,
měi féng jiā jié zhù bēi huān。
yǒu shí zhào rù kōng gūi lǐ,
xiāo sè líu huáng yè liáng qǐ。
néng yú wǎ shàng bái rú shuāng,
fù qiǎn chuáng qián liáng sì shǔi。
qíng dào luán jiān lèi wàn xíng,
mèng húi yuān zhàng rén qiān lǐ。
yǒu shí zhào xiàng biān sāi tóu,
huáng shā máng máng bái cǎo qīu。
yǐ shāng cháng yè chūi biān sùi,
yòu nài hán guāng zhào shù lóu。
gūi xīng sān qīu dù liáo shǔi,
chóu xīn yī yè mǎn bìng zhōu。
gǔ lái yī piàn cháng ān yuè,
dùi zhī wàn zhǒng rén qíng bié。
yuè yuán yuè quē rú xún huán,
qīu qù qīu lái wú duàn jué。
sùi lìng jiǎo jiǎo dì shàng shuāng,
dū zuò xīng xīng bìn biān xuě。
cóng tā rén shì huàn chūn qīu,
bù xiàng zhōng tiān shù yuán quē。
qiě yīn guāng jǐng jí fāng nián,
chéng xīng xiān kāi gē wǔ yán。
tóng chóu cǎi bǐ yāo xī yì,
zì jǔ jīn bēi hū zhé xiān。
jiā hùi yú rén jì bù yì,
liáng xiāo gù yǐng yì kān lián。
xīng lái zuò dào xīng hé xiǎo,
zùi hòu huán cāo 《 míng yuè piān 》。
zùi ài 《 ní cháng yǔ yī 》 qū,
chéng fēng biàn yù wèn chán juān 。

屠隆

屠隆(1544-1605年),字长卿,一字纬真,号赤水、鸿苞居士,浙江鄞县人。明代文学家、戏曲家。万历五年中进士,曾任礼部主事、郎中等官职,为官清正,关心民瘼,后罢官回乡。屠隆是个怪才,好游历,有博学之名,尤其精通曲艺。屠隆不但写戏编戏,还演戏,其家中便自办有戏班,还掏钱聘请名角。其戏曲主张“针线连络,血脉贯通”,“不用隐僻学问,艰深字眼”,他甚至编导过整出戏无曲,宾白演出始终(话剧的雏形),广受欢迎。

Processed in 0.137464 Second , 221 querys.