chéng dū áo lè shī èr shí yī shǒu qí lìu èr shí bā rì yè shēng lù cí yóu jìng zhòng sì
qiān qí chū zhòng yīn,
yán cí jìng yǔ lín。
yìng lín gū jǐu pèi,
yíng mǎ xiàn huā rén。
yàn rì pī jiāng wù,
xiāng biāo qǐ lù chén。
sháo huá tè míng mèi,
bù sì yuǎn fāng chūn。
(1005—1063)信都人,徙居开封,字元均。仁宗天圣间进士。再举贤良方正科。夏竦经略陕西,辟为判官,言治边十四事。历右正言、知制诰。保州之役,以知成德军督诸将攻,坑杀降卒数百人。累官枢密使,以疾罢为尚书右丞,以太子少傅致仕。卒谥宣简。有《儒林公议》。