"幸足宣上恩" 诗句出自宋代诗人田况《成都遨乐诗二十一首·冬至进天庆观会太慈寺》
chéng dū áo lè shī èr shí yī shǒu · dōng zhì jìn tiān qìng guān hùi tài cí sì
jǐng zhì lv̌ jiā chén,
zhāo zǔ zhù guó lìng。
huáng gōng bì qián méng,
zǐ yǔ chén yìn yìng。
yáng dé bǐ jūn zǐ,
wú dào shí kě qìng。
shěn dīng huáng yùn xiǎng,
yù zhǔ yáo shùn shèng。
kūn wéi zùi yuǎn fāng,
zhuó zhě cǐ shī zhèng。
yǎ sú jìu rú wén,
mín dié shǎo sòng zhēng。
xìng zú xuān shàng ēn,
yú kǒng lì wù xìng。
liáng shí bù yì dé,
xíng lè wèi wèi bìng。
gāo hùi zòng xī yóu,
fēng sùi yù fán shèng。
yǔ zhòng zhù xì xīn,
jì qíng yú lǐ yǒng 。
(1005—1063)信都人,徙居开封,字元均。仁宗天圣间进士。再举贤良方正科。夏竦经略陕西,辟为判官,言治边十四事。历右正言、知制诰。保州之役,以知成德军督诸将攻,坑杀降卒数百人。累官枢密使,以疾罢为尚书右丞,以太子少傅致仕。卒谥宣简。有《儒林公议》。