"莲花好安养" 诗句出自明代诗人陶望龄《生诗十首书王堇父慈无量集以凡百畏刀杖无不爱寿命为韵 其四》
shēng shī shí shǒu shū wáng jǐn fù cí wú liàng jí yǐ fán bǎi wèi dāo zhàng wú bù ài shòu mìng wèi yùn qí sì
cóng shì chóu jiàn jū,
bō chén kǔ zāo dàng。
guō shì qún chù náng,
bēi míng gèng xiāng zhàng。
jì shū yǐ chéng hǔi,
jiàn mèng tú zēng wàng。
shù qián shú ěr zhì,
fú jiě jī qíu fàng。
kùn jí shì wèi qíu,
sū yú qì réng zhuàng。
xián ēn wèi rěn qù,
gù zuò sān húi wàng。
hé fāng jué wǎng diào,
hé qù bǎo wú yàng。
gǎn jī jiàn shēn zhōng,
chí yí bào xiá chàng。
zèng ěr jīn kǒu yán,
nǔ lì cǐ húi xiàng。
nòu shǔi jù gōng dé,
lián huā hǎo ān yǎng。
wēi shī qǐ huái bào,
wǎng yǐ shèn bō làng。
qún wā yóu yǒu qíng,
gǔ chūi xī chuāng bàng。
陶望龄(1562~1609),字周望,号石篑,明会稽(今浙江绍兴)人。明万历十七年(1589),他以会试第一、廷试第三的成绩,做了翰林院编修,参与编纂国史;曾升待讲,主管考试,后被诏为国子监祭酒。陶望龄为官刚直廉洁,不受滋垢。一生清真恬淡,以治学为最大乐事。他把做学问也当作息歇,并用“歇庵”二字名其居室,学人有时也称他为歇庵先生。陶望龄生平笃信王守仁“自得于心”的学说,认为这是最切实际的“著名深切之教”。工诗善文,著有《制草》若干卷、《歇庵集》20卷、《解庄》12卷、《天水阁集》13卷。