“第一泄宋景濂记云:“诸泄惟第四级不可至”这段文字出自哪里?

上一句:神仙宛焉在

“第一泄宋景濂记云:“诸泄惟第四级不可至”出自明代诗人陶望龄的诗句: 《游五泄六首(各有序)》

下一句:或以絺围腰

"第一泄宋景濂记云:“诸泄惟第四级不可至" 诗句出自明代诗人陶望龄《游五泄六首(各有序)》

青口龙子为龙时阳精洞丘谷
神行物无碍摧山如剖竹
青口当其涂长峦势奔蹙
砉若万羽林分行避黄屋
祇今苔藓壁即是群山腹
天空堕石罅雷与斫云足
鬼斧一以劖神鞭驱不续
踯躅花其巅聊舒游者目
第五泄白蜺饮晴壑一饮万人鼓
腥风喷涎沫下有神龙府
倾崖与回薄犷石佐虓怒
十里骨立山洗濯无撮土
遥源杳何处落地名第五
客来泉亦喜舞作千溪雨
赤脚立雨中衣沾翳厓树
廿年成始至重游在何许
凭君铁锥书一破苍苔古
白龙井招提万山里门与苍崖对
尝闻白龙井窈出清溪外
沿洄未觉远忽抵前山背
半壁仙屋深回峰洞门碍
奇峦互倾仄飞溜各形态
厓松老将化石笋看来大
磐谷戴土耕寒苗接流溉
蹊幽生晚畏径转添新爱
已谓人境穷蓦与村翁会
息肩支短策洗足坐鸣濑
但见玄发垂安能辨年辈
因知云雾间神仙宛焉在
第一泄宋景濂记云:“诸泄惟第四级不可至或以絺围腰系巨筏俯而瞰其取道盖从巅上下耳
”僧言山下有细路缘厓可上则四泄皆可至也
时方雨险滑不可置足褰裳从之
从者多谏罢归寺
诘朝步上响铁岭从山腰得斜径攀挽而行,临其巅望之,四瀑皆宛宛可见
夫匡庐、雁荡一级水耳犹得名况五泄耶!
山雨无崇朝
青苔助岩险
四泄安可求山僧只指点
兴来身命微危磴几欲犯
童仆进苦规同游亦讥贬
虑深胆易慑计阻心竟歉
胜事忽若吞清眠梦如魇
辰餐动归策临瞰势已俨
萝葛疲攀缘荆榛费诛斩
跖石愁足跌蹲泥任衣染
下望五白龙遥遥竞腾闪
紫阆一瀑悬百仞五瀑方到地
每缘岚雾开略想峰头翠
即此料泉源应从白云坠
攀藤渐跻陟屡息始能诣
谁谓孤峭中忽有桃源事
鸡犬散村落竹木成位置
连畴溪女桑卓午樵人市
向来五瀑布平流若沟隧
十里方下山人家在天际
玉京洞灵洞积阴晦火烈不得扬
一炬才照身有似秋萤光
神幽意多危群客悄不狂
相牵隧道穷砑尔开堂皇
石髓结还滴蝙蝠鸣且翔
布席通穴口投身引其吭
要当蛇蚓行恐逼蛟龙藏
勇夫三四人老僧启前行
还言所历殊一一仙人房
其下流清泉其上安桥梁
蹊岭突高下尻背时低昂
火烛黯欲尽窔奥安可量
尝闻长老说有衲来何方
折松为明灯腰包裹糇粮
持咒禁妖怪表涂留秕糠
猛志忽地险深探遍灵乡
顶上摇橹声依稀是钱塘
与君凡境居安知仙路长

yóu wǔ xiè lìu shǒu ( gè yǒu xù )
qīng kǒu lóng zǐ wèi lóng shí,
yáng jīng dòng qīu gǔ。
shén xíng wù wú ài,
cūi shān rú pōu zhú。
qīng kǒu dāng qí tú,
cháng luán shì bēn cù。
huò ruò wàn yǔ lín,
fēn xíng bì huáng wū。
qí jīn tái xiǎn bì,
jí shì qún shān fù。
tiān kōng duò shí xià,
léi yǔ zhuó yún zú。
gǔi fǔ yī yǐ chán,
shén biān qū bù xù。
zhí zhú huā qí diān,
liáo shū yóu zhě mù。
dì wǔ xiè bái ní yǐn qíng hè,
yī yǐn wàn rén gǔ。
xīng fēng pēn xián mò,
xià yǒu shén lóng fǔ。
qīng yá yǔ húi bó,
guǎng shí zuǒ xiāo nù。
shí lǐ gǔ lì shān,
xǐ zhuó wú cuō tǔ。
yáo yuán yǎo hé chù,
luò dì míng dì wǔ。
kè lái quán yì xǐ,
wǔ zuò qiān xī yǔ。
chì jiǎo lì yǔ zhōng,
yī zhān yì yá shù。
niàn nián chéng shǐ zhì,
zhòng yóu zài hé xǔ。
píng jūn tiě zhūi shū,
yī pò cāng tái gǔ。
bái lóng jǐng zhāo tí wàn shān lǐ,
mén yǔ cāng yá dùi。
cháng wén bái lóng jǐng,
yǎo chū qīng xī wài。
yán húi wèi jué yuǎn,
hū dǐ qián shān bèi。
bàn bì xiān wū shēn,
húi fēng dòng mén ài。
qí luán hù qīng zè,
fēi līu gè xíng tài。
yá sōng lǎo jiāng huà,
shí sǔn kàn lái dà。
pán gǔ dài tǔ gēng,
hán miáo jiē líu gài。
xī yōu shēng wǎn wèi,
jìng zhuǎn tiān xīn ài。
yǐ wèi rén jìng qióng,
mò yǔ cūn wēng hùi。
xī jiān zhī duǎn cè,
xǐ zú zuò míng lài。
dàn jiàn xuán fā chúi,
ān néng biàn nián bèi。
yīn zhī yún wù jiān,
shén xiān wǎn yān zài。
dì yī xiè sòng jǐng lián jì yún : “ zhū xiè wéi dì sì jí bù kě zhì,
huò yǐ chī wéi yāo ,
xì jù fá fǔ ér kàn qí qǔ dào,
gài cóng diān shàng xià ěr。
” sēng yán shān xià yǒu xì lù,
yuán yá kě shàng,
zé sì xiè jiē kě zhì yě。
shí fāng yǔ,
xiǎn huá bù kě zhì zú,
qiān cháng cóng zhī。
cóng zhě duō jiàn,
bà gūi sì。
jié zhāo,
bù shàng xiǎng tiě líng,
cóng shān yāo dé xié jìng,
pān wǎn ér xíng,
lín qí diān wàng zhī,
sì pù jiē wǎn wǎn kě jiàn。
fū kuāng lú 、 yàn dàng yī jí shǔi ěr,
yóu dé míng,
kuàng wǔ xiè yé !
shān yǔ wú chóng zhāo ,
qīng tái zhù yán xiǎn。
sì xiè ān kě qíu,
shān sēng zhǐ zhǐ diǎn。
xīng lái shēn mìng wēi,
wēi dèng jī yù fàn。
tóng pū jìn kǔ gūi,
tóng yóu yì jī biǎn。
lv̀ shēn dǎn yì shè,
jì zǔ xīn jìng qiàn。
shèng shì hū ruò tūn,
qīng mián mèng rú yǎn。
chén cān dòng gūi cè,
lín kàn shì yǐ yǎn。
luó gé pí pān yuán,
jīng zhēn fèi zhū zhǎn。
zhí shí chóu zú diē,
dūn ní rèn yī rǎn。
xià wàng wǔ bái lóng,
yáo yáo jìng téng shǎn。
zǐ lǎng yī pù xuán bǎi rèn,
wǔ pù fāng dào dì。
měi yuán lán wù kāi,
lvè xiǎng fēng tóu cùi。
jí cǐ liào quán yuán,
yìng cóng bái yún zhùi。
pān téng jiàn jī zhì,
lv̌ xī shǐ néng yì。
shúi wèi gū qiào zhōng,
hū yǒu táo yuán shì。
jī quǎn sàn cūn luò,
zhú mù chéng wèi zhì。
lián chóu xī nv̌ sāng,
zhuō wǔ qiáo rén shì。
xiàng lái wǔ pù bù,
píng líu ruò gōu sùi。
shí lǐ fāng xià shān,
rén jiā zài tiān jì。
yù jīng dòng líng dòng jī yīn hùi,
huǒ liè bù dé yáng。
yī jù cái zhào shēn,
yǒu sì qīu yíng guāng。
shén yōu yì duō wēi,
qún kè qiǎo bù kuáng。
xiāng qiān sùi dào qióng,
yà ěr kāi táng huáng。
shí sǔi jié huán dī,
biān fú míng qiě xiáng。
bù xí tōng xué kǒu,
tóu shēn yǐn qí háng。
yào dāng shé yǐn xíng,
kǒng bī jiāo lóng cáng。
yǒng fū sān sì rén,
lǎo sēng qǐ qián xíng。
huán yán suǒ lì shū,
yī yī xiān rén fáng。
qí xià líu qīng quán,
qí shàng ān qiáo liáng。
xī líng tū gāo xià,
kāo bèi shí dī áng。
huǒ zhú àn yù jǐn,
yǎo ào ān kě liàng。
cháng wén cháng lǎo shuō,
yǒu nà lái hé fāng。
zhé sōng wèi míng dēng,
yāo bāo guǒ hóu liáng。
chí zhòu jìn yāo guài,
biǎo tú líu bǐ kāng。
měng zhì hū dì xiǎn,
shēn tàn biàn líng xiāng。
dǐng shàng yáo lǔ shēng,
yī xī shì qián táng。
yǔ jūn fán jìng jū,
ān zhī xiān lù cháng 。

陶望龄

陶望龄(1562~1609),字周望,号石篑,明会稽(今浙江绍兴)人。明万历十七年(1589),他以会试第一、廷试第三的成绩,做了翰林院编修,参与编纂国史;曾升待讲,主管考试,后被诏为国子监祭酒。陶望龄为官刚直廉洁,不受滋垢。一生清真恬淡,以治学为最大乐事。他把做学问也当作息歇,并用“歇庵”二字名其居室,学人有时也称他为歇庵先生。陶望龄生平笃信王守仁“自得于心”的学说,认为这是最切实际的“著名深切之教”。工诗善文,著有《制草》若干卷、《歇庵集》20卷、《解庄》12卷、《天水阁集》13卷。

Processed in 0.102245 Second , 221 querys.