"至今青史扬清风" 诗句出自明代诗人唐胄《藤作》
剑门藤丝如发细,纤巧争先出新意。
万安土瘠民多贫,家家藉业为生计。
纤纤闺指称绝奇,牝丹荏染凤交嬉。
官工家派多精致,细迟过限爹遭笞。
十八嫁裙无一幅,朝朝暮暮劳官役。
岂知生业反为魔,遂甘自尽家难息。
满城感泣增悲恫,祸州尤物何时穷。
英灵胡不上诉帝,条蔓枯尽山为童。
九州厥贡古来有,篚荐随方那敢后。
交州荔支建州茶,惊尘溅血民始咎。
珠崖地在大海中,汉因玳瑁始开通。
未几祸起广幅布,东都复县伏波功。
永平滥觞儋耳贡,后启缤纷非土任。
瑁官珠殿尤苦刘,紫贝鼊皮聊缓宋。
惟我祖宗怜远土,两朝优诏特矜楚。
公使踰法许具闻,气焰权奸犹歛阻。
后至先皇弘治初,大禁贡献民熙和。
振儋金香罢唐例,南宁银姜无宋科。
民赖优游三十载,肇此厉阶谁复再。
公贿私贡恐已迟,谁体圣心存海外。
妻号儿哭无朝夕,催吏那知更下石。
谁能临武叫天阍,守有徐方留郡迹。
君不见女苦吉贝男苦䔲,停车请免崔相公。
前朝旧事数百载,至今青史扬清风。
福星监司贤太守,民殃至是公知否。
《藤作》 拼音标注
téng zuò
jiàn mén téng sī rú fā xì,
xiān qiǎo zhēng xiān chū xīn yì。
wàn ān tǔ jí mín duō pín,
jiā jiā jiè yè wèi shēng jì。
xiān xiān gūi zhǐ chēng jué qí,
pìn dān rěn rǎn fèng jiāo xī。
guān gōng jiā pài duō jīng zhì,
xì chí guò xiàn diē zāo chī。
shí bā jià qún wú yī fú,
zhāo zhāo mù mù láo guān yì。
qǐ zhī shēng yè fǎn wèi mó,
sùi gān zì jǐn jiā nán xī。
mǎn chéng gǎn qì zēng bēi tōng,
huò zhōu yóu wù hé shí qióng。
yīng líng hú bù shàng sù dì,
tiáo màn kū jǐn shān wèi tóng。
jǐu zhōu jué gòng gǔ lái yǒu,
fěi jiàn súi fāng nà gǎn hòu。
jiāo zhōu lì zhī jiàn zhōu chá,
liáng chén jiàn xiě mín shǐ jìu。
zhū yá dì zài dà hǎi zhōng,
hàn yīn dài mào shǐ kāi tōng。
wèi jī huò qǐ guǎng fú bù,
dōng dū fù xiàn fú bō gōng。
yǒng píng làn shāng dān ěr gòng,
hòu qǐ bīn fēn fēi tǔ rèn。
mào guān zhū diàn yóu kǔ líu,
zǐ bèi bì pí liáo huǎn sòng。
wéi wǒ zǔ zōng lián yuǎn tǔ,
liǎng zhāo yōu zhào tè jīn chǔ。
gōng shǐ yú fǎ xǔ jù wén,
qì yàn quán jiān yóu hān zǔ。
hòu zhì xiān huáng hóng zhì chū,
dà jìn gòng xiàn mín xī hé。
zhèn dān jīn xiāng bà táng lì,
nán níng yín jiāng wú sòng kē。
mín lài yōu yóu sān shí zài,
zhào cǐ lì jiē shúi fù zài。
gōng hùi sī gòng kǒng yǐ chí,
shúi tǐ shèng xīn cún hǎi wài。
qī hào ér kū wú zhāo xī,
cūi lì nà zhī gèng xià shí。
shúi néng lín wǔ jiào tiān hūn,
shǒu yǒu xú fāng líu jùn jī。
jūn bù jiàn nv̌ kǔ jí bèi nán kǔ chéng,
tíng chē qǐng miǎn cūi xiāng gōng。
qián zhāo jìu shì shù bǎi zài,
zhì jīn qīng shǐ yáng qīng fēng。
fú xīng jiān sī xián tài shǒu,
mín yāng zhì shì gōng zhī fǒu。