"自古贤圣与仙佛" 诗句出自明代诗人唐秩《壮游叹》
眼界不开心胸寒,脚迹不广眼界窄。
自古贤圣与仙佛,生来何曾恋家宅。
天地生我本奇特,近年人事日萧瑟。
奇志汨没头低垂,自恨自坏将谁责。
惜昔曾为公子行,画船箫鼓真煌赫。
紫盖辟人无官职,方伯避车山道侧。
当时先君爱教我,名山携我登览星高摘。
可怜年少无知识,江山妙处未曾得。
归来胸中还驰忆,有时讲论求精辟。
如今正欲出游观,堂前老母半垂白。
胜境于人多逆格,寥寥斗室孤吟客。
琴诗一会只八人,惟好琴诗交不择。
有托而逃混下流,谁知威法相惊嚇。
嗟尔为我家破荡,欲向江山探奇迹。
山中淡酒亦堪沽,路畔啼莺空痛啧。
花娇草软满眼明,诗媒何处非良策。
君如浮萍无常迹,我似井蛙徒阁阁。
人生行藏难自期,离合悲欢不定额。
一曲离歌夕阳陌,停云散尽惊秋色。
《壮游叹》 拼音标注
zhuàng yóu tàn
yǎn jiè bù kāi xīn xiōng hán,
jiǎo jī bù guǎng yǎn jiè zhǎi。
zì gǔ xián shèng yǔ xiān fó,
shēng lái hé céng liàn jiā zhái。
tiān dì shēng wǒ běn qí tè,
jìn nián rén shì rì xiāo sè。
qí zhì mì méi tóu dī chúi,
zì hèn zì huài jiāng shúi zé。
xī xī céng wèi gōng zǐ xíng,
huà chuán xiāo gǔ zhēn huáng hè。
zǐ gài pì rén wú guān zhí,
fāng bó bì chē shān dào cè。
dāng shí xiān jūn ài jiào wǒ,
míng shān xié wǒ dēng lǎn xīng gāo zhāi。
kě lián nián shǎo wú zhī shì,
jiāng shān miào chù wèi céng dé。
gūi lái xiōng zhōng huán chí yì,
yǒu shí jiǎng lùn qíu jīng pì。
rú jīn zhèng yù chū yóu guān,
táng qián lǎo mǔ bàn chúi bái。
shèng jìng yú rén duō nì gé,
liáo liáo dǒu shì gū yín kè。
qín shī yī hùi zhǐ bā rén,
wéi hǎo qín shī jiāo bù zé。
yǒu tuō ér táo hùn xià líu,
shúi zhī wēi fǎ xiāng liáng xià。
jiē ěr wèi wǒ jiā pò dàng,
yù xiàng jiāng shān tàn qí jī。
shān zhōng dàn jǐu yì kān gū,
lù pàn tí yīng kōng tòng zé。
huā jiāo cǎo ruǎn mǎn yǎn míng,
shī méi hé chù fēi liáng cè。
jūn rú fú píng wú cháng jī,
wǒ sì jǐng wā tú gé gé。
rén shēng xíng cáng nán zì qī,
lí hé bēi huān bù dìng é。
yī qū lí gē xī yáng mò,
tíng yún sàn jǐn liáng qīu sè。