"是时冬深纷雨雪" 诗句出自明代诗人唐文凤《题匡庐雪齐图》
宇宙有此匡庐山,群峰层叠如髻鬟。
地钟峰造称胜境,异人往往居其间。
至今遗迹尚可觅,山灵夜护不敢干。
乐峰草堂云卷幕,静脩药炉月吐丹。
匡君书屋猿啸树,惠公讲座鹤守关。
瑶田芝草烟漠漠,石床苔花雨斑斑。
林光晓拖横练湿,松声时动疏籁寒。
昔年一往纵遐览,平生壮游眼界宽。
冥搜景物入吟咏,挥洒未怪才思悭。
是时冬深纷雨雪,六花乱舞来人寰。
崆峒尚远何杳杳,混沌未判犹漫漫。
青藏古桧失夭矫,白映列岫迷㠝岏。
琼仙定降锦屏曲,玉女自浴银河湾。
遥连二孤悲素影,近挹五老愁苍颜。
峰公贶我太清绝,此时此景真奇观。
故乡泉石起深念,洞峰再觅途路难。
星霜荏苒落尘梦,无因置我双佩环。
寻幽访道偿夙愿,投簪幸遂心迹閒。
何人胸中夺造化,真境彷佛生毫端。
旧游历历频指点,晴窗对画俄长叹。
悠然莲社十八友,白头元亮应当还。
追思高贤不复见,坐听飞瀑空潺潺。
《题匡庐雪齐图》 拼音标注
tí kuāng lú xuě qí tú
yǔ zhòu yǒu cǐ kuāng lú shān,
qún fēng céng dié rú jì huán。
dì zhōng fēng zào chēng shèng jìng,
yì rén wǎng wǎng jū qí jiān。
zhì jīn yí jī shàng kě mì,
shān líng yè hù bù gǎn gān。
lè fēng cǎo táng yún juàn mù,
jìng xīu yào lú yuè tǔ dān。
kuāng jūn shū wū yuán xiào shù,
hùi gōng jiǎng zuò hè shǒu guān。
yáo tián zhī cǎo yān mò mò,
shí chuáng tái huā yǔ bān bān。
lín guāng xiǎo tuō héng liàn shī,
sōng shēng shí dòng shū lài hán。
xī nián yī wǎng zòng xiá lǎn,
píng shēng zhuàng yóu yǎn jiè kuān。
míng sōu jǐng wù rù yín yǒng,
hūi sǎ wèi guài cái sī qiān。
shì shí dōng shēn fēn yǔ xuě,
lìu huā luàn wǔ lái rén huán。
kōng tóng shàng yuǎn hé yǎo yǎo,
hùn dùn wèi pàn yóu màn màn。
qīng cáng gǔ kuài shī yāo jiǎo,
bái yìng liè xìu mí cuán yuán。
qióng xiān dìng jiàng jǐn píng qū,
yù nv̌ zì yù yín hé wān。
yáo lián èr gū bēi sù yǐng,
jìn yì wǔ lǎo chóu cāng yán。
fēng gōng kuàng wǒ tài qīng jué,
cǐ shí cǐ jǐng zhēn qí guān。
gù xiāng quán shí qǐ shēn niàn,
dòng fēng zài mì tú lù nán。
xīng shuāng rěn rǎn luò chén mèng,
wú yīn zhì wǒ shuāng pèi huán。
xún yōu fǎng dào cháng sù yuàn,
tóu zān xìng sùi xīn jī xián。
hé rén xiōng zhōng duó zào huà,
zhēn jìng páng fó shēng háo duān。
jìu yóu lì lì pín zhǐ diǎn,
qíng chuāng dùi huà é cháng tàn。
yōu rán lián shè shí bā yǒu,
bái tóu yuán liàng yìng dāng huán。
zhūi sī gāo xián bù fù jiàn,
zuò tīng fēi pù kōng chán chán。
《题匡庐雪齐图》 作者简介