"独坐增徊徨" 诗句出自清代诗人汤鹏《久不得家书 其二》
《久不得家书 其二》 拼音标注
jǐu bù dé jiā shū qí èr
shúi wèi jiāng hǎi shēn,
bù zhī tì lèi duō。
shúi wèi cháng ān lè,
chóu sī dāng nài hé。
cháng ān duō gùi yóu,
jùn mǎ héng jīng guò。
chén zhāo tóng lóng mén,
xī zùi yù shān ā。
kě lián hú xiāng zǐ,
shí rì jǐu bù qǐ。
wèn wǒ hé suǒ yōu,
wèn wǒ hé suǒ xǐ。
zuó yè mèng juān juān,
chǐ sù pōu hóng lǐ。
jué hòu nǎi wēi máng,
chuàng liàng shū wèi yǐ。
yōu xǐ liǎng xún huán,
gù gù húi wǒ cháng。
wǒ huái bù kě sù,
dú zuò zēng huái huáng。
《久不得家书 其二》 作者简介
(1801—1844)清湖南益阳人,字海秋。道光三年进士,授礼部主事,官至御史。勇于言事,以劾工部尚书宗室载铨,被黜。鸦片战争时,犹条上洋务三十事。在京师有狂名,所作诗文亦豪放如其人。有《浮丘子》、《海秋诗文集》,内容多涉军国利病大事。