"谁肯辨储贰" 诗句出自清代诗人唐孙华《夏重谈金陵旧事》
金陵昔丧乱,炎运值摽季。
忽从大梁城,仓皇走一骑。
偶窍藩邸璋,自言某王嗣。
贵阳一奸人,乘时思射利。
奇货此可居,何暇论真伪。
卜者本王郎,矫诬据神器。
遂修代来功,超逾登相位。
权门辇金帛,掖庭陈秘戏。
江表张黄旗,王气销赤帜。
偷息仅一年,传闻有二异。
北来黄犊车,天表自英粹。
杂问聚朝官,瞠目各相视。
遥识讲臣面,备言宫壶事。
诸臣媚新君,谁肯辨储贰。
争效隽不疑,竞指成方遂。
泉鸠无主人,束缚乃就吏。
复有故宫妃,飞蓬乱双髲。
自云丧乱时,仳离中道弃。
生子已胜衣,壮发犹可数。
不望昭阳恩,不望金屋置。
愿一见大家,瞑目甘入地。
上书欲自通,沉沉力阍閟。
诏付掖庭狱,见者为垂泪。
不如厉王母,衔愤早自刺。
只缘当璧假,翻招故剑忌。
诚恐相见非,泄此踪迹秘。
灭口计未忍,对面谅馀愧。
鸟兽有伉俪,豺虎知乳孳。
岂独非人情,捐弃恩与义。
嬴吕及马牛,秦晋潜改置。
皆从胎孕中,长养崇非类。
未闻妄男子,僣盗出不意。
龙种乞为奴,狐假得暂恣。
兹实众口传,曾见遗老记。
疑事终阙如,庶听来者议。
《夏重谈金陵旧事》 拼音标注
xià zhòng tán jīn líng jìu shì
jīn líng xī sāng luàn,
yán yùn zhí piāo jì。
hū cóng dà liáng chéng,
cāng huáng zǒu yī qí。
ǒu qiào fán dǐ zhāng,
zì yán mǒu wáng sì。
gùi yáng yī jiān rén,
chéng shí sī shè lì。
qí huò cǐ kě jū,
hé xiá lùn zhēn wěi。
bǔ zhě běn wáng láng,
jiǎo wú jù shén qì。
sùi xīu dài lái gōng,
chāo yú dēng xiāng wèi。
quán mén niǎn jīn bó,
yè tíng chén mì xì。
jiāng biǎo zhāng huáng qí,
wáng qì xiāo chì zhì。
tōu xī jǐn yī nián,
chuán wén yǒu èr yì。
běi lái huáng dú chē,
tiān biǎo zì yīng cùi。
zá wèn jù zhāo guān,
chēng mù gè xiāng shì。
yáo shì jiǎng chén miàn,
bèi yán gōng hú shì。
zhū chén mèi xīn jūn,
shúi kěn biàn chǔ èr。
zhēng xiào jùn bù yí,
jìng zhǐ chéng fāng sùi。
quán jīu wú zhǔ rén,
shù fú nǎi jìu lì。
fù yǒu gù gōng fēi,
fēi péng luàn shuāng pī。
zì yún sāng luàn shí,
pǐ lí zhōng dào qì。
shēng zǐ yǐ shèng yī,
zhuàng fā yóu kě shù。
bù wàng zhāo yáng ēn,
bù wàng jīn wū zhì。
yuàn yī jiàn dà jiā,
míng mù gān rù dì。
shàng shū yù zì tōng,
chén chén lì hūn bì。
zhào fù yè tíng yù,
jiàn zhě wèi chúi lèi。
bù rú lì wáng mǔ,
xián fèn zǎo zì cì。
zhǐ yuán dāng bì jiǎ,
fān zhāo gù jiàn jì。
chéng kǒng xiāng jiàn fēi,
xiè cǐ zōng jī mì。
miè kǒu jì wèi rěn,
dùi miàn liàng yú kùi。
niǎo shòu yǒu kàng lì,
chái hǔ zhī rǔ zī。
qǐ dú fēi rén qíng,
juān qì ēn yǔ yì。
yíng lv̌ jí mǎ níu,
qín jìn qián gǎi zhì。
jiē cóng tāi yùn zhōng,
cháng yǎng chóng fēi lèi。
wèi wén wàng nán zǐ,
jiàn dào chū bù yì。
lóng zhǒng qǐ wèi nú,
hú jiǎ dé zàn zì。
zī shí zhòng kǒu chuán,
céng jiàn yí lǎo jì。
yí shì zhōng què rú,
shù tīng lái zhě yì。