"寥落清时老孟嘉" 诗句出自明代诗人孙蕡《赠杨主簿时为金银闸坝官天台人三首 其一》
zèng yáng zhǔ bù shí wèi jīn yín zhá bà guān tiān tái rén sān shǒu qí yī
liáo luò qīng shí lǎo mèng jiā,
xiàng fēng cháng shì zhěng wū shā。
xī jiāng fēng shuō shī wú dí,
dōng jùn shúi lián bìn yǒu huá。
jīn bà wǎn fēi hú shàng yǔ,
jīn fēng qíng yàng hǎi mén xiá。
wēi guān wèi sùi qīng yóu yuàn,
gū fù xiān táo jī shù huā。
(1334—1389)广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。