"老荆老荆吾所怜" 诗句出自明代诗人孙蕡《题荆徵士茂之藏杨补之梅花图》
老荆好梅如好色,嘉树宁论万金直。
屡乘泛雪王子舟,长蹑登山谢公屐。
万壑千林秋叶乾,飞鸿堕影报新寒。
塞北偏令百草折,江南还得一花看。
此花看处真奇绝,豹脚蛇鳞缀香雪。
楚女轻盈练素裙,湘娥冷澹胭脂血。
破寒疏瘦未宜人,照波临水韵如真。
却月观前新态度,灵风台下旧精神。
梅花万树先春发,老荆此时情欲绝。
烂醉宁辞水部狂,清吟拟补离骚缺。
归来白发老京华,无复孤山兴趣佳。
冻蕊枯枝谁更羡,夭桃郁李世争誇。
画图忽睹阳和面,老荆手段却轻旋。
仿佛瑶池月下逢,依稀庾岭云中见。
无情有恨独迟迟,世外丰容只自知。
黄阁由来皆贵眼,杨郎老去负明时。
开图见花被花恼,有图无花图亦好。
月落参横柰尔何,江空岁晏令人老。
老荆老荆吾所怜,九还诠诀会当传。
芙蓉宝鼎丹砂熟,去作罗浮峰顶仙。
《题荆徵士茂之藏杨补之梅花图》 拼音标注
tí jīng zhēng shì mào zhī cáng yáng bǔ zhī méi huā tú
lǎo jīng hǎo méi rú hǎo sè,
jiā shù níng lùn wàn jīn zhí。
lv̌ chéng fàn xuě wáng zǐ zhōu,
cháng niè dēng shān xiè gōng jī。
wàn hè qiān lín qīu yè gān,
fēi hóng duò yǐng bào xīn hán。
sāi běi piān lìng bǎi cǎo zhé,
jiāng nán huán dé yī huā kàn。
cǐ huā kàn chù zhēn qí jué,
bào jiǎo shé lín zhùi xiāng xuě。
chǔ nv̌ qīng yíng liàn sù qún,
xiāng é lěng dàn yān zhī xiě。
pò hán shū shòu wèi yí rén,
zhào bō lín shǔi yùn rú zhēn。
què yuè guān qián xīn tài dù,
líng fēng tái xià jìu jīng shén。
méi huā wàn shù xiān chūn fā,
lǎo jīng cǐ shí qíng yù jué。
làn zùi níng cí shǔi bù kuáng,
qīng yín nǐ bǔ lí sāo quē。
gūi lái bái fā lǎo jīng huá,
wú fù gū shān xīng qù jiā。
dòng rǔi kū zhī shúi gèng xiàn,
yāo táo yù lǐ shì zhēng kuā。
huà tú hū dǔ yáng hé miàn,
lǎo jīng shǒu duàn què qīng xuán。
fǎng fó yáo chí yuè xià féng,
yī xī yǔ líng yún zhōng jiàn。
wú qíng yǒu hèn dú chí chí,
shì wài fēng róng zhǐ zì zhī。
huáng gé yóu lái jiē gùi yǎn,
yáng láng lǎo qù fù míng shí。
kāi tú jiàn huā bèi huā nǎo,
yǒu tú wú huā tú yì hǎo。
yuè luò cān héng nài ěr hé,
jiāng kōng sùi yàn lìng rén lǎo。
lǎo jīng lǎo jīng wú suǒ lián,
jǐu huán quán jué hùi dāng chuán。
fú róng bǎo dǐng dān shā shú,
qù zuò luō fú fēng dǐng xiān。
《题荆徵士茂之藏杨补之梅花图》 作者简介
(1334—1389)广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。