“闾里小民持牒来”这段文字出自哪里?

上一句:为官作事仍更好

“闾里小民持牒来”出自明代诗人孙蕡的诗句: 《送虹县尹陈影明》

下一句:抚摩直欲置怀抱

"闾里小民持牒来" 诗句出自明代诗人孙蕡《送虹县尹陈影明》

甲寅三月春欲尽我来洪州寻吏隐
芳声令誉谁最多太丘之孙陈大尹
大尹昔是会稽人文章破的推殊伦
奉天门下拜天子来作洪州司土臣
文章固自不必道为官作事仍更好
闾里小民持牒来抚摩直欲置怀抱
洪州昔日盛繁华大尹来时一百家
稍辟丘墟攒井里旋披荆棘树桑麻
桑麻春深满地黑更掠浮泥种牟麦
接舍鸡鸣桃李场生氂犬吠藩墙侧
祭社枌榆箫鼓鸣群农皆醉吏独醒
群农有酒只自饮相见不揖亦不迎
官清事省无鞭扑县治门前可罗雀
种柳宁惭目老陶栽花直欲强潘岳
父老皆言大尹贤愿留大尹更三年
政成入觐不可住百里盼望心悁悁
单车就道虹亭曲卧辙扳辕泪相续
囊里时无刘宠钱车旁肯挂时苗犊
三年俸米鹤同餐焦尾琴轻古锦寒
萧然行李可一笑赢得车中裀面宽
芙蓉花开亦已谢十月清霜被平野
何因欲去更迟留父老相看不相舍
黄河近日涨淮流车到淮阳当换舟
送行父老在平地蹙额先作风波愁
跨淮浮桥有客路我教儿男送君去
便从淮右向琅琊却望丹阳登北固
北固青山连石城城南之下是天京
仙台浮云树万直帝里旭日千花明
看花骑马金陵道金陵行行须及早
知君富贵心淡然功名得后亦良好
宗伯金门奏美除政须贤令立高衢
天京到日知安稳多寄洪州父老书

sòng hóng xiàn yǐn chén yǐng míng
jiǎ yín sān yuè chūn yù jǐn,
wǒ lái hóng zhōu xún lì yǐn。
fāng shēng lìng yù shúi zùi duō,
tài qīu zhī sūn chén dà yǐn。
dà yǐn xī shì hùi jī rén,
wén zhāng pò de tūi shū lún。
fèng tiān mén xià bài tiān zǐ,
lái zuò hóng zhōu sī tǔ chén。
wén zhāng gù zì bù bì dào,
wèi guān zuò shì réng gèng hǎo。
lv́ lǐ xiǎo mín chí dié lái,
fǔ mó zhí yù zhì huái bào。
hóng zhōu xī rì shèng fán huá,
dà yǐn lái shí yī bǎi jiā。
shāo pì qīu xū zǎn jǐng lǐ,
xuán pī jīng jí shù sāng má。
sāng má chūn shēn mǎn dì hēi,
gèng lvè fú ní zhǒng móu mài。
jiē shè jī míng táo lǐ cháng,
shēng máo quǎn fèi fán qiáng cè。
jì shè fén yú xiāo gǔ míng,
qún nóng jiē zùi lì dú xǐng。
qún nóng yǒu jǐu zhǐ zì yǐn,
xiāng jiàn bù yī yì bù yíng。
guān qīng shì shěng wú biān pū,
xiàn zhì mén qián kě luō què。
zhǒng lǐu níng cán mù lǎo táo,
zāi huā zhí yù qiáng pān yuè。
fù lǎo jiē yán dà yǐn xián,
yuàn líu dà yǐn gèng sān nián。
zhèng chéng rù jǐn bù kě zhù,
bǎi lǐ pàn wàng xīn yuān yuān。
dān chē jìu dào hóng tíng qū,
wò chè bān yuán lèi xiāng xù。
náng lǐ shí wú líu chǒng qián,
chē páng kěn guà shí miáo dú。
sān nián fèng mǐ hè tóng cān,
jiāo wěi qín qīng gǔ jǐn hán。
xiāo rán xíng lǐ kě yī xiào,
yíng dé chē zhōng yīn miàn kuān。
fú róng huā kāi yì yǐ xiè,
shí yuè qīng shuāng bèi píng yě。
hé yīn yù qù gèng chí líu,
fù lǎo xiāng kàn bù xiāng shè。
huáng hé jìn rì zhǎng huái líu,
chē dào huái yáng dāng huàn zhōu。
sòng xíng fù lǎo zài píng dì,
cù é xiān zuò fēng bō chóu。
kuà huái fú qiáo yǒu kè lù,
wǒ jiào ér nán sòng jūn qù。
biàn cóng huái yòu xiàng láng yé,
què wàng dān yáng dēng běi gù。
běi gù qīng shān lián shí chéng,
chéng nán zhī xià shì tiān jīng。
xiān tái fú yún shù wàn zhí,
dì lǐ xù rì qiān huā míng。
kàn huā qí mǎ jīn líng dào,
jīn líng xíng xíng xū jí zǎo。
zhī jūn fù gùi xīn dàn rán,
gōng míng dé hòu yì liáng hǎo。
zōng bó jīn mén zòu měi chú,
zhèng xū xián lìng lì gāo qú。
tiān jīng dào rì zhī ān wěn,
duō jì hóng zhōu fù lǎo shū。

孙蕡

(1334—1389)广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。

Processed in 0.105656 Second , 221 querys.