"山鬼独宿神蛇藏" 诗句出自明代诗人孙蕡《题张侍仪贞白独冷轩》
留侯之孙琼玉相,翛然夐立洞八荒。
颜如梅花开晓芳,曲眉烟霏婉清扬。
朗吟碧空古洞章,飘风流铃韵何长。
璧月莹莹夜未央,天坛万籁鸣清商。
归来人间寄徜徉,寒山冱谷开云房。
层冰嵯峨照座光,虬龙松桧交青苍。
飞廉怒号滕六狂,舞霰不作天花香。
四檐银竹声琳琅,山鬼独宿神蛇藏。
渔童樵竖冻欲僵,先生兀然方坐忘。
虚室生白萃吉祥,金魅不跃龙不骧。
华池神水淡汪汪,开元丹田内炜煌。
幽斋无人隙轩窗,云封茶灶笼笔床。
故人山阴回酒航,老鹤赤壁愁横江。
神游清都朝帝乡,珍珠为楼玉为堂。
群真环佩参翱翔,皆骑素麒白凤凰。
尘中六月川气黄,我行汗雨如迸浆。
桂舟无楫川无梁,安得送我置汝旁。
衣之织女青霓裳,酌以西母玻璃觞。
顿令烦歊化清凉,毛骨爽飒三千霜。
《题张侍仪贞白独冷轩》 拼音标注
tí zhāng shì yí zhēn bái dú lěng xuān
líu hóu zhī sūn qióng yù xiāng,
xiāo rán xiòng lì dòng bā huāng。
yán rú méi huā kāi xiǎo fāng,
qū méi yān fēi wǎn qīng yáng。
lǎng yín bì kōng gǔ dòng zhāng,
piāo fēng líu líng yùn hé cháng。
bì yuè yíng yíng yè wèi yāng,
tiān tán wàn lài míng qīng shāng。
gūi lái rén jiān jì cháng yáng,
hán shān hù gǔ kāi yún fáng。
céng bīng cuó é zhào zuò guāng,
qíu lóng sōng kuài jiāo qīng cāng。
fēi lián nù hào téng lìu kuáng,
wǔ xiàn bù zuò tiān huā xiāng。
sì yán yín zhú shēng lín láng,
shān gǔi dú sù shén shé cáng。
yú tóng qiáo shù dòng yù jiāng,
xiān shēng wù rán fāng zuò wàng。
xū shì shēng bái cùi jí xiáng,
jīn mèi bù yuè lóng bù xiāng。
huá chí shén shǔi dàn wāng wāng,
kāi yuán dān tián nèi wěi huáng。
yōu zhāi wú rén xì xuān chuāng,
yún fēng chá zào lóng bǐ chuáng。
gù rén shān yīn húi jǐu háng,
lǎo hè chì bì chóu héng jiāng。
shén yóu qīng dū zhāo dì xiāng,
zhēn zhū wèi lóu yù wèi táng。
qún zhēn huán pèi cān áo xiáng,
jiē qí sù qí bái fèng huáng。
chén zhōng lìu yuè chuān qì huáng,
wǒ xíng hàn yǔ rú bèng jiāng。
gùi zhōu wú jí chuān wú liáng,
ān dé sòng wǒ zhì rǔ páng。
yī zhī zhī nv̌ qīng ní cháng,
zhuó yǐ xī mǔ bō lí shāng。
dùn lìng fán xiāo huà qīng liáng,
máo gǔ shuǎng sà sān qiān shuāng。
《题张侍仪贞白独冷轩》 作者简介
(1334—1389)广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。