"妙曲婉成章" 诗句出自明代诗人孙蕡《拟古诗十九首 其八 冉冉孤生竹》
《拟古诗十九首 其八 冉冉孤生竹》 拼音标注
nǐ gǔ shī shí jǐu shǒu qí bā rǎn rǎn gū shēng zhú
qīng lóu hé gāo gāo,
qǐ shū lín dào páng。
měi rén yú yǒng yè,
hào chǐ fā qīng chàng。
yù yán xīu yǎn mèi,
miào qū wǎn chéng zhāng。
hán gōng yì fàn yǔ,
hū fù zhuǎn zhēng shāng。
xíng yún zhù yuǎn hàn,
fēi chén lián hóng liáng。
shì qū shì suǒ xī,
yí yīn kōng piāo yáng。
gē jìng yè qù jì,
yōu yōu āi sī cháng。
《拟古诗十九首 其八 冉冉孤生竹》 作者简介
(1334—1389)广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。