"南国佳人不可求" 诗句出自明代诗人孙传庭《梁大煦来自白下因言道逢倪武双致询出其扇头次韵诗次之》
liáng dà xǔ lái zì bái xià yīn yán dào féng ní wǔ shuāng zhì xún chū qí shàn tóu cì yùn shī cì zhī
yàn tái yī bié jī jīng qīu,
xiōng dì tiān yá shàng hēi tóu。
yīn xìn màn píng tiān wài yàn,
xíng cáng dū fù shǔi zhōng ōu。
liáng yuán cái zǐ rú jūn jī,
nán guó jiā rén bù kě qíu。
èr shí sì qiáo míng yuè hǎo,
bù zhī jīn yè gòng shúi yóu。
孙传庭(1593年-1643年),字伯雅,又字白谷,代州镇武卫(今山西代县)人,明朝名将。万历四十七年(1619年)进士。崇祯十五年(1642年)任兵部侍郎,总督陕西。次年升为兵部尚书(改称督师)。带兵镇压李自成、张献忠民变。由于时疫流行,粮草不足,兵员弹药缺少,朝廷催战,无奈草率出战,后兵败,在陕西潼关战死,马革裹尸,年约51岁。《明史》称“传庭死,而明亡矣”。乾隆四十一年(1776年),清廷追谥“忠靖”。