"博硕复魁奇" 诗句出自明代诗人孙传庭《邂逅李捖阳明府有赠捖阳与张象风师称同籍友其先太翁曾倅郡太原》
xiè hòu lǐ huán yáng míng fǔ yǒu zèng huán yáng yǔ zhāng xiàng fēng shī chēng tóng jí yǒu qí xiān tài wēng céng cùi jùn tài yuán
wú shī qū jiāng gūi,
zé zé lǐ yíng hǎi。
bó shuò fù kúi qí,
kuàng dá ráo wén cǎi。
yàn zhào xì xiāng sī,
yú xīn jǐu shǔ nǎi。
dà liáng hū bǎ bì,
hū zūn jiāo kuài lěi。
yīn niàn bié jià wēng,
yàn mén gān táng zài。
gù jīn èr shí nián,
kǒu bēi céng wèi gǎi。
jūn néng yǎn shì dé,
chū wèi shén míng zǎi。
wéi yú háng zāng rén,
luò luò wú kě cǎi。
rú hé qīng gài jiān,
liǎng qíng zú qiān zài。
孙传庭(1593年-1643年),字伯雅,又字白谷,代州镇武卫(今山西代县)人,明朝名将。万历四十七年(1619年)进士。崇祯十五年(1642年)任兵部侍郎,总督陕西。次年升为兵部尚书(改称督师)。带兵镇压李自成、张献忠民变。由于时疫流行,粮草不足,兵员弹药缺少,朝廷催战,无奈草率出战,后兵败,在陕西潼关战死,马革裹尸,年约51岁。《明史》称“传庭死,而明亡矣”。乾隆四十一年(1776年),清廷追谥“忠靖”。