“上可拂丹霄”这段文字出自哪里?

上一句:我楼环大泽

“上可拂丹霄”出自明代诗人孙传庭的诗句: 《玄涤楼》

下一句:下可淩广漠

"上可拂丹霄" 诗句出自明代诗人孙传庭《玄涤楼》

繄我搆此楼我意殊有托
得翁名我楼与我意殊若
我楼倚高峰我楼环大泽
上可拂丹霄下可淩广漠
辟暑接凉台飞云连杰阁
秀木种千章繁荫深相错
名花莳百种娇艳竞芳萼
累石以为山森森翠如削
引泉以为池濯濯清可酌
菽麦满四原阡陌附城郭
春可眺平畴秋可省收穫
于此得一名取义总非薄
翁也不谓然冥心为深索
谓余有心人尘氛早卸却
自能脱轩冕非徒擅丘壑
玄涤为我题岂以示微谑
千古有秘藏任人自领略
奈何当我辈此道致沦落
卑者耽世缘高者恣清乐
讵知性命间一毫无所著
元不贵豪华亦不崇寂寞
东山妓堪呕北海宾亦恶
陶令无弦琴亦似涉穿凿
谆谆五男儿先生已受缚
绎翁玄涤指竖儒漫相愕
太玄本无玄当从实地作
欲扣众妙门一切非糟粕
扬子谬致疑毋乃见未扩
如此玄自存宁复待疏瀹
涤于何处施愚人难索摸
伎俩日纷纭神理常浑噩
譬借匠石斤为削鼻端垩
譬就良医鎞为割眼中膜
涤尽乃见玄玄亦于何橐
所以真如性无病亦无药
惟余具微慧雅志在寥廓
尽日此楼上万念归陨箨
醒坐倦即眠羹藜而食藿
间亦窥典坟不效张华博
有仆不裹头有婢长赤脚
庭并无悬鱼门安知罗雀
如此而已矣翁其发一噱

《玄涤楼》 拼音标注

xuán dí lóu
yī wǒ gòu cǐ lóu,
wǒ yì shū yǒu tuō。
dé wēng míng wǒ lóu,
yǔ wǒ yì shū ruò。
wǒ lóu yǐ gāo fēng,
wǒ lóu huán dà zé。
shàng kě fú dān xiāo,
xià kě líng guǎng mò。
pì shǔ jiē liáng tái,
fēi yún lián jié gé。
xìu mù zhǒng qiān zhāng,
fán yìn shēn xiāng cuò。
míng huā shí bǎi zhǒng,
jiāo yàn jìng fāng è。
lèi shí yǐ wèi shān,
sēn sēn cùi rú xuē。
yǐn quán yǐ wèi chí,
zhuó zhuó qīng kě zhuó。
shú mài mǎn sì yuán,
qiān mò fù chéng guō。
chūn kě tiào píng chóu,
qīu kě shěng shōu huò。
yú cǐ dé yī míng,
qǔ yì zǒng fēi bó。
wēng yě bù wèi rán,
míng xīn wèi shēn suǒ。
wèi yú yǒu xīn rén,
chén fēn zǎo xiè què。
zì néng tuō xuān miǎn,
fēi tú shàn qīu hè。
xuán dí wèi wǒ tí,
qǐ yǐ shì wēi nvè。
qiān gǔ yǒu mì cáng,
rèn rén zì lǐng lvè。
nài hé dāng wǒ bèi,
cǐ dào zhì lún luò。
bēi zhě dān shì yuán,
gāo zhě zì qīng lè。
jù zhī xìng mìng jiān,
yī háo wú suǒ zhù。
yuán bù gùi háo huá,
yì bù chóng jì mò。
dōng shān jì kān ōu,
běi hǎi bīn yì è。
táo lìng wú xián qín,
yì sì shè chuān záo。
zhūn zhūn wǔ nán ér,
xiān shēng yǐ shòu fú。
yì wēng xuán dí zhǐ,
shù rú màn xiāng è。
tài xuán běn wú xuán,
dāng cóng shí dì zuò。
yù kòu zhòng miào mén,
yī qiē fēi zāo pò。
yáng zǐ mìu zhì yí,
wú nǎi jiàn wèi kuò。
rú cǐ xuán zì cún,
níng fù dài shū yuè。
dí yú hé chù shī,
yú rén nán suǒ mō。
jì liǎ rì fēn yún,
shén lǐ cháng hún è。
pì jiè jiàng shí jīn,
wèi xuē bí duān è。
pì jìu liáng yì bì,
wèi gē yǎn zhōng mò。
dí jǐn nǎi jiàn xuán,
xuán yì yú hé tuó。
suǒ yǐ zhēn rú xìng,
wú bìng yì wú yào。
wéi yú jù wēi hùi,
yǎ zhì zài liáo kuò。
jǐn rì cǐ lóu shàng,
wàn niàn gūi yǔn tuò。
xǐng zuò juàn jí mián,
gēng lí ér shí huò。
jiān yì kūi diǎn fén,
bù xiào zhāng huá bó。
yǒu pū bù guǒ tóu,
yǒu bì cháng chì jiǎo。
tíng bìng wú xuán yú,
mén ān zhī luō què。
rú cǐ ér yǐ yǐ,
wēng qí fā yī jué。

《玄涤楼》 作者简介

孙传庭

孙传庭(1593年-1643年),字伯雅,又字白谷,代州镇武卫(今山西代县)人,明朝名将。万历四十七年(1619年)进士。崇祯十五年(1642年)任兵部侍郎,总督陕西。次年升为兵部尚书(改称督师)。带兵镇压李自成、张献忠民变。由于时疫流行,粮草不足,兵员弹药缺少,朝廷催战,无奈草率出战,后兵败,在陕西潼关战死,马革裹尸,年约51岁。《明史》称“传庭死,而明亡矣”。乾隆四十一年(1776年),清廷追谥“忠靖”。

Processed in 0.268637 Second , 221 querys.