"世未息烟尘" 诗句出自明代诗人孙传庭《赋得看剑引杯长十韵》
《赋得看剑引杯长十韵》 拼音标注
fù dé kàn jiàn yǐn bēi cháng shí yùn
bié yǒu lín shāng yì,
fēi guān yǐn xīng pín。
qín zūn tú jì mò,
shī jǐu màn qūn xún。
xiá yàn dōng shān jì,
xuān zēng běi hǎi bīn。
xiōng yuán ráo lěi kuài,
shì wèi xī yān chén。
hé wù kān chóu zhǔ,
sī shí hé zhì shēn。
lóng jīng liáng zài wò,
hǔ qì xǐ xiāng qīn。
léi huàn zhān fēi ǒu,
fēng hú biàn dú zhēn。
fú róng è shàng càn,
shuāng xuě xiá zhōng xīn。
bì nì huái chóu chǐ,
pán huán niàn jiǎn tún。
lián hū jǐn bǎi dǒu,
cǐ jì yì shúi lún。
《赋得看剑引杯长十韵》 作者简介
孙传庭(1593年-1643年),字伯雅,又字白谷,代州镇武卫(今山西代县)人,明朝名将。万历四十七年(1619年)进士。崇祯十五年(1642年)任兵部侍郎,总督陕西。次年升为兵部尚书(改称督师)。带兵镇压李自成、张献忠民变。由于时疫流行,粮草不足,兵员弹药缺少,朝廷催战,无奈草率出战,后兵败,在陕西潼关战死,马革裹尸,年约51岁。《明史》称“传庭死,而明亡矣”。乾隆四十一年(1776年),清廷追谥“忠靖”。