"劝君行乐莫相忘" 诗句出自清代诗人苏廷魁《友人为余述所闻见有可叹者要余赋诗事非一时故章无伦次义存讽谕庶几闻者足戒云尔 其三》
yǒu rén wèi yú shù suǒ wén jiàn yǒu kě tàn zhě yào yú fù shī shì fēi yī shí gù zhāng wú lún cì yì cún fēng yù shù jī wén zhě zú jiè yún ěr qí sān
lǐ láng nián xiǎo shàn gē cháng,
rì zuò zhū mén yàn qǐn xiāng。
huā xià zuò tóu táo jǐu lìng,
dēng qián jiǎ miàn xué tán niáng。
yuān yāng suǒ luò wēi rúi jié,
hǔ pò gōu shēng de lì guāng。
hùi dé dōng shān sī zhú yì,
quàn jūn xíng lè mò xiāng wàng。
(?—1878)广东高要人,字赓堂。道光十五年进士,授编修,迁御史。因灾异上疏数千言,请罢黜枢臣穆彰阿,并下罪己诏,开直谏之路。宣宗嘉其切直。迁给事中。同治初,以中外大臣荐,授河南开归陈许道,历布政使,擢河东总督。