"远目著轩腾" 诗句出自宋代诗人苏舜元《丙子仲冬紫阁寺聊句》
白石太古水,苍厓六月冰。
昏明咫尺变,身世逗留增。
桥与飞霞乱,人间独鸟升。
风泉冷相搏,楼阁暮逾澄。
反覆青冥上,跻攀赤日稜。
呗音允别壑,塔影吊寒藤。
仙掌挂太一,佛坛依古层。
岩喧闻斗虎,台静下饿膺。
晴槛通年雨,浓萝四面罾。
日光平午见,雾气半天蒸。
潭碧寒疑裂,钟清远自凝。
阳陂冬聚筍,阴壁夏垂缯。
有客饶佳思,高吟出远凭。
雄心翻表裹,远目著轩腾。
岑寂来清夜,沈冥接定僧。
宿猿深更杳,落木静相仍。
松竹高无奈,烟岚翠不胜。
甘酸收脱实,坳隩布清塍。
北野才沈著,南天更勃兴。
恣睢超一气,黤黕起孤鹏。
并涧寒堪摘,看云重欲崩。
行中向背失,呼处下高应。
庭树巢金爵,樵儿开玉绳。
断香浮缺月,古像守昏灯。
乳管明相照,莎髯绿自矜。
深疑啸神物,{左危右支}欲敌殽陵。
俯仰孤心挠,回翔百感登。
书画风动壁,诗唏涕霑膺。
岁月看流矢,心肠剧断絙。
追攀初有象,悲愤遂相乘。
故赏知无遁,遗灵若此凭。
依然忍回首,愁绝下崚嶒。
《丙子仲冬紫阁寺聊句》 拼音标注
bǐng zǐ zhòng dōng zǐ gé sì liáo jù
bái shí tài gǔ shǔi,
cāng yá lìu yuè bīng。
hūn míng zhǐ chǐ biàn,
shēn shì dòu líu zēng。
qiáo yǔ fēi xiá luàn,
rén jiān dú niǎo shēng。
fēng quán lěng xiāng bó,
lóu gé mù yú chéng。
fǎn fù qīng míng shàng,
jī pān chì rì léng。
bài yīn yǔn bié hè,
tǎ yǐng diào hán téng。
xiān zhǎng guà tài yī,
fó tán yī gǔ céng。
yán xuān wén dǒu hǔ,
tái jìng xià è yīng。
qíng jiàn tōng nián yǔ,
nóng luó sì miàn zēng。
rì guāng píng wǔ jiàn,
wù qì bàn tiān zhēng。
tán bì hán yí liè,
zhōng qīng yuǎn zì níng。
yáng bēi dōng jù sǔn,
yīn bì xià chúi zēng。
yǒu kè ráo jiā sī,
gāo yín chū yuǎn píng。
xióng xīn fān biǎo guǒ,
yuǎn mù zhù xuān téng。
cén jì lái qīng yè,
shěn míng jiē dìng sēng。
sù yuán shēn gèng yǎo,
luò mù jìng xiāng réng。
sōng zhú gāo wú nài,
yān lán cùi bù shèng。
gān suān shōu tuō shí,
ào yù bù qīng chéng。
běi yě cái shěn zhù,
nán tiān gèng bó xīng。
zì sūi chāo yī qì,
yǎn dān qǐ gū péng。
bìng jiàn hán kān zhāi,
kàn yún zhòng yù bēng。
xíng zhōng xiàng bèi shī,
hū chù xià gāo yìng。
tíng shù cháo jīn jué,
qiáo ér kāi yù shéng。
duàn xiāng fú quē yuè,
gǔ xiàng shǒu hūn dēng。
rǔ guǎn míng xiāng zhào,
shā rán lv̀ zì jīn。
shēn yí xiào shén wù,
{ zuǒ wēi yòu zhī } yù dí yáo líng。
fǔ yǎng gū xīn náo,
húi xiáng bǎi gǎn dēng。
shū huà fēng dòng bì,
shī xī tì zhān yīng。
sùi yuè kàn líu shǐ,
xīn cháng jù duàn gēng。
zhūi pān chū yǒu xiàng,
bēi fèn sùi xiāng chéng。
gù shǎng zhī wú dùn,
yí líng ruò cǐ píng。
yī rán rěn húi shǒu,
chóu jué xià léng céng 。
《丙子仲冬紫阁寺聊句》 作者简介
(1006—1054)绵州盐泉人,字才翁。苏易简孙。仁宗天圣七年赐进士出身。明道中为扶沟主簿,出粟救济饥荒。景祐四年知咸平县,迁殿中丞,移知眉州,屡上书陈御西夏方略。庆历三年改太常博士,出为福建路提点刑狱,移京西、河东、两浙。皇祐元年知扬州,官至尚书度支员外郎、三司度支判官。莅官办事果决,所至裁制强黠。为人精悍任气节,诗歌豪健,尤善草书。