"恰旅重江间" 诗句出自宋代诗人苏舜元《悲二子聊句》
有客自远方,来以二子说。
穆子病疾初,家事巨细缺。
邻人苦其求,翳师久以决。
案杯小大空,布被旁午裂。
馀喘尚能鼓,老愤知已结。
目悽望羊泓,断反谓蝟茁。
尤酸击馀生,嗥嘑留永訣。
语妻后日计,书策未可徹。
教子勤诵读,时命不复说。
吾属何流离,众人方草窃。
凌子久道路,十口著羁绁。
恰旅重江间,正值大饥节。
既无裹饭交,疾走继粗粝。
又无执饮人,及时沃枯竭。
惜哉损天命,痛焉在新絰,帝胡生尔身,世复称其杰。
胸伏气万丈,肠贮怨百折。
艰难汩风波,鹪顇随霜雪。
久仆动龙钟,弱女痴蹩躠。
文随寒饿空,道与烟焰灭。
魂兮竟何归,去矣不得别。
长府岂无财,莫济翳药切。
太仓岂无粟,莫解复肠热。
天子圣在上,海内清欲澈。
伊人胡不官,既死安得活。
朝青与暮紫,神喜天不轧。
昂国与怒马,门满道不绝。
之子苟闲厕,斯民迺贪餮。
高亢世弗亲,方严鬼所掣。
敢言不足珍,宁免否来齿。
思潜泪辄抽,惨旧面成耋。
举目此牢落,侧身今鄙媟。
箴言耳空虚,险论口{左危右支}。
作诗告石梁。
聊以慰寒骨。
《悲二子聊句》 拼音标注
bēi èr zǐ liáo jù
yǒu kè zì yuǎn fāng,
lái yǐ èr zǐ shuō。
mù zǐ bìng jí chū,
jiā shì jù xì quē。
lín rén kǔ qí qíu,
yì shī jǐu yǐ jué。
àn bēi xiǎo dà kōng,
bù bèi páng wǔ liè。
yú chuǎn shàng néng gǔ,
lǎo fèn zhī yǐ jié。
mù qī wàng yáng hóng,
duàn fǎn wèi wèi zhuó。
yóu suān jí yú shēng,
háo hū líu yǒng jué。
yǔ qī hòu rì jì,
shū cè wèi kě chè。
jiào zǐ qín sòng dú,
shí mìng bù fù shuō。
wú shǔ hé líu lí,
zhòng rén fāng cǎo qiè。
líng zǐ jǐu dào lù,
shí kǒu zhù jī xiè。
qià lv̌ zhòng jiāng jiān,
zhèng zhí dà jī jié。
jì wú guǒ fàn jiāo,
jí zǒu jì cū lì。
yòu wú zhí yǐn rén,
jí shí wò kū jié。
xī zāi sǔn tiān mìng,
tòng yān zài xīn dié,
dì hú shēng ěr shēn,
shì fù chēng qí jié。
xiōng fú qì wàn zhàng,
cháng zhǔ yuàn bǎi zhé。
jiān nán gǔ fēng bō,
jiāo cùi súi shuāng xuě。
jǐu pū dòng lóng zhōng,
ruò nv̌ chī bié xiě。
wén súi hán è kōng,
dào yǔ yān yàn miè。
hún xī jìng hé gūi,
qù yǐ bù dé bié。
cháng fǔ qǐ wú cái,
mò jì yì yào qiē。
tài cāng qǐ wú sù,
mò jiě fù cháng rè。
tiān zǐ shèng zài shàng,
hǎi nèi qīng yù chè。
yī rén hú bù guān,
jì sǐ ān dé huó。
zhāo qīng yǔ mù zǐ,
shén xǐ tiān bù yà。
áng guó yǔ nù mǎ,
mén mǎn dào bù jué。
zhī zǐ gǒu xián cè,
sī mín nǎi tān tiè。
gāo kàng shì fú qīn,
fāng yán gǔi suǒ chè。
gǎn yán bù zú zhēn,
níng miǎn fǒu lái chǐ。
sī qián lèi zhé chōu,
cǎn jìu miàn chéng diè。
jǔ mù cǐ láo luò,
cè shēn jīn bǐ xiè。
zhēn yán ěr kōng xū,
xiǎn lùn kǒu { zuǒ wēi yòu zhī }。
zuò shī gào shí liáng。
liáo yǐ wèi hán gǔ 。