“柴门可罗雀”这段文字出自哪里?

上一句:惟有退食间

“柴门可罗雀”出自宋代诗人苏过的诗句: 《子庄约况之游西溪不至任有诗次其韵》

下一句:念我江湖人

zǐ zhuāng yuē kuàng zhī yóu xī xī bù zhì rèn yǒu shī cì qí yùn
biān chéng wú yī yú,
shú yún cóng jūn lè。
wéi yǒu tùi shí jiān,
chái mén kě luō què。
niàn wǒ jiāng hú rén,
jǐu fù yú qiáo yuē。
ān dé màn làng yóu,
shí jiě guān dài fú。
lìng yǐn wǒ bèi rén,
gū biāo guǎ rán nuò。
wǎn féng rèn cān jūn,
shī sī yǒng quán luò。
guǒ fàn cóng zǐ lái,
yǐn jī fǎng nán guō。
shù jié sān yǒu huān,
yī xiào wàng bēi zhuó。
xī xī lù yǐ zhǎng,
zhǔ lǐu fēng jiāo cuò。
mù duàn jūn bù lái,
gū hóng méi shān jiǎo。

苏过

(1072—1124)眉州眉山人,字叔党,号斜川居士。苏轼子。以荫任右承务郎。轼帅定武、谪岭南,唯过随行奉侍。徽宗建中靖国元年,轼卒,葬汝州郏城小峨眉山,遂家颍昌小斜川,因以为号。历监太原府税,知郾城县,晚年权通判中山府。能文,善书画,人称“小坡”。有《斜川集》。

Processed in 0.082641 Second , 221 querys.