"借君月斧修朣胧" 诗句出自宋代诗人苏轼《轼在颍州与赵德麟同治西湖未成改扬州三月十》
shì zài yǐng zhōu yǔ zhào dé lín tóng zhì xī hú wèi chéng gǎi yáng zhōu sān yuè shí
tài shān qīu háo liǎng wú qióng,
jù xì běn chū xiāng xíng zhōng。
dà qiān qǐ miè yī chén lǐ,
wèi jué háng yǐng shúi cí xióng。
wǒ zài qián táng tuò hú lù,
dà dī shì nv̌ jí chāng fēng。
lìu qiáo héng jué tiān hàn shàng,
běi shān shǐ yǔ nán píng tōng。
hū liáng èr shí wǔ wàn zhàng,
lǎo fēng xí juàn cāng yún kōng。
qiè lái yǐng wěi nòng qīu sè,
yī shǔi yíng dài zhāo líng gōng。
zuò sī wú yuè bù kě dào,
jiè jūn yuè fǔ xīu tóng lóng。
èr shí sì qiáo yì hé yǒu,
huàn cǐ shí qǐng bō lí fēng。
léi táng shǔi gān hé shǔ mǎn,
bǎo chāi gēng chū yú luán lóng。
míng nián shī kè lái diào gǔ,
bàn wǒ shuāng yè hào qīu chóng。
苏轼(1037-1101),北宋文学家、书画家、美食家。字子瞻,号东坡居士。汉族,四川人,葬于颍昌(今河南省平顶山市郏县)。一生仕途坎坷,学识渊博,天资极高,诗文书画皆精。其文汪洋恣肆,明白畅达,与欧阳修并称欧苏,为“唐宋八大家”之一;诗清新豪健,善用夸张、比喻,艺术表现独具风格,与黄庭坚并称苏黄;词开豪放一派,对后世有巨大影响,与辛弃疾并称苏辛;书法擅长行书、楷书,能自创新意,用笔丰腴跌宕,有天真烂漫之趣,与黄庭坚、米芾、蔡襄并称宋四家;画学文同,论画主张神似,提倡“士人画”。著有《苏东坡全集》和《东坡乐府》等。