chéng nán míng shì zhuāng nà liáng shì yú shǒu chí zhé dié shàn wèi wú lán xuě zì shū qī xiāng xuān yǔ jí zhī zuò sùi yòng qí yùn qí èr
bù yǔ bù rì lín fēng liáng,
chéng wài zhòu bǐ chéng zhōng cháng。
kuàng shì huā bì qīng zhú qiáng,
jǐu biān ān dé shēng xī yáng,
xī shān quàn kè fēi qiān shāng。
宋湘(1757~1826)字焕襄,号芷湾,广东嘉应州(今广东梅州市梅县区)人。清代中叶著名的诗人、书法家、教育家,政声廉明的清官。他出身贫寒,受家庭影响勤奋读书,年轻时便在诗及楹联创作中展露头角,被称为“岭南第一才子”。《清史稿· 列传》中称“粤诗惟湘为巨”。