“题柱愿”这段文字出自哪里?

上一句:空悲咽

“题柱愿”出自明代诗人宋琬的诗句: 《满江红 李方山归自滇中喜而有赠二首 其一》

下一句:能消歇

mǎn jiāng hóng lǐ fāng shān gūi zì diān zhōng xǐ ér yǒu zèng èr shǒu qí yī
xī zǐ hú tóu,
sòng jūn rì 、 yáng huā fēi xuě。
yī wàn lǐ 、 mán yān zhàng yǔ,
zhū mén kōng yè。
yàn zì bù chuán diān hǎi lù,
lú huā zhèng yìng qīng xī yuè。
xiàng mò chóu 、 cūn pàn huà lí chóu,
zhēn qí jué。
mó dùn zhì,
kōng bēi yān。
tí zhù yuàn,
néng xiāo xiē。
xī bái tóu chéng cuò,
lìu zhōu zhī tiě。
xiāng lǐ ér cáo piān miàn lěng,
zhàng fū tuò luò yīn cháng rè。
qǔ náng zhōng 、 shī juàn gòng qīng píng,
dēng qián yuè。

宋琬

  宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。

Processed in 0.190110 Second , 221 querys.